Người lan tỏa văn hóa Việt

Mai Văn Phấn
Tiến sĩ Ramesh Chandra Mukhopadhyaya đã rời xa chúng ta vào một ngày cuối
hạ, tại bang Bengal, Ấn Độ – vùng đất hội tụ linh khí phương Đông, nơi sản sinh
nhiều hiền triết, thi nhân và những tư tưởng lớn.
Sự ra đi của ông để lại niềm
tiếc thương trong lòng những người yêu quý và trân trọng tri thức. Dẫu đã đi
xa, tiếng nói trí tuệ, nhân văn cùng tình cảm sâu nặng ông dành cho Việt Nam
vẫn còn vọng mãi. Di sản sáng tạo và các công trình nghiên cứu của ông vẫn in
đậm trong tâm trí độc giả Việt Nam và bạn bè khắp thế giới. Xin cúi đầu tiễn biệt
ông, người khơi dậy niềm tự hào và vẻ đẹp văn hóa Việt qua cái nhìn thấu suốt
của một học giả Ấn Độ uyên bác, một nhà văn
hóa lớn
luôn hướng đến những giá trị nhân bản phổ quát.
Sinh ra bên dòng sông Hằng linh thiêng, biểu
tượng của sức sống, thanh lọc và tái sinh, Tiến sĩ Ramesh sớm được nuôi dưỡng
trong không gian thấm đẫm tinh thần triết học và thiền học Ấn Độ. Từ vùng đất
nơi Đức Phật
từng xuất thế, nơi lời kinh Veda hòa vào nhịp sống, ông hấp thụ và chuyển hóa
tinh hoa ấy
thành nền tảng tư duy học thuật. Am tường triết học, văn học, tôn giáo, ông dành
trọn
đời mình tìm kiếm mạch chảy liên tục giữa các nền văn minh. Trong hành
trình ấy, ông dành tâm huyết nghiên cứu văn hóa Việt Nam, một đất nước nhỏ bé
nhưng có truyền thống bền vững, qua
đó nhận ra sức sống và khả năng tự làm mới của văn hóa Việt qua các thời kỳ lịch sử.
Dân tộc Việt Nam, qua lịch sử dựng nước
và giữ nước, đã kiến tạo nền văn hóa thống nhất trong đa dạng, dung hòa tinh
thần Phật giáo, Nho giáo và tín ngưỡng dân gian. Trong đời sống tinh thần, hoa
sen là biểu
tượng của sự thuần khiết, lòng yêu
nước và phẩm giá con người, sống giữa khổ đau vẫn hướng về ánh sáng. Bằng nhãn
quan của một triết gia Ấn Độ, Tiến sĩ Ramesh nhận ra trong hình ảnh hoa sen
Việt Nam cuộc đối thoại giữa tâm linh và hiện thực, giữa cao siêu và bình dị. “Hoa
sen là quốc hoa của Việt Nam, bởi loài hoa này cắm rễ trong bùn, giống như dân
tộc Việt Nam vươn lên từ những năm dài máu lửa, từ mảnh đất thấm đẫm mồ hôi và
xương máu của những người yêu nước. Việt Nam đã kiêu hãnh vươn cao niềm tự hào
từ mảnh đất bùn lầy, trỗi dậy từ dòng nước sông Hồng, như hoa sen vươn lên khỏi
mặt nước. Vẻ đẹp thiên nhiên và văn hóa của Việt Nam đã chinh phục cả thế giới,
như hương sắc hoa sen lan tỏa khắp nơi.”
TS. Ramesh thấu hiểu đời sống người dân Việt Nam. Ông viết
về người nông dân với lòng trìu mến, nhận ra vẻ đẹp thuần hậu trong lao động và
tâm hồn họ: “Việc canh tác lúa
nước đã có từ thời kỳ đồ đá. Đến ngày nay, những cánh đồng 'thẳng cánh cò bay'
vẫn trải dài ở vùng đồng bằng sông Hồng và sông Cửu Long... Từ xa xưa, cày
ruộng đã là một nghi lễ quan trọng ở Việt Nam, khi các vị vua từng đích thân
đặt nhát cày đầu tiên trong lễ Tịch điền.” Từ đó,
ông nhận thấy những tầng văn hóa sâu kín được kết tinh qua hàng nghìn thế hệ.
Ông cũng nhắc đến truyền thuyết về con trâu, một biểu tượng của nền văn minh
lúa nước, được chọn làm linh vật của SEA Games. Theo ông,
“mỗi con trâu là
một vị thần được đưa xuống trần gian, trở thành biểu tượng của nền văn hóa lúa
nước Việt Nam.”
TS. Ramesh quan tâm đến yếu tố thẩm mỹ trong đời sống văn
hóa Việt, trong đó màu sắc được ông xem là một phương diện phản ánh tinh thần
dân tộc. Ông viết: “Trong văn hóa Việt Nam, màu vàng tượng trưng cho sức khỏe, hạnh
phúc và thịnh vượng. Màu tím, ngược lại, tượng trưng cho hoài niệm, sự mong
manh và nỗi buồn... Màu trắng tượng trưng cho
sự trong sạch,
còn màu đen tượng trưng cho tội lỗi.” Qua phân tích ấy, ông nhận ra sự giản
dị, khoáng đạt và cân bằng của tâm hồn Việt, nơi thiên nhiên và con người hòa
quyện.
Với trí tuệ sắc sảo, TS. Ramesh đi sâu vào các truyền
thuyết dân gian Việt Nam, xem đó như nền tảng đạo lý hướng con người đến nhân
ái và lương thiện. “Cây cối là một đặc điểm thường xuất hiện trong thần
thoại Việt Nam. Một cây đa mọc lên từ đất và vươn rễ tới Mặt trăng. Cây sinh ra
trái, và con chim ăn trái đó. Đổi lại, chim cho người chủ cây, chịu phận nghèo
nhưng lương thiện, rất nhiều bạc vàng... Những truyện thần thoại Việt Nam xem
nhân dân như hậu duệ của các đấng thần linh trên thiên đình.”
Ông cũng dành nhiều chú giải cho phong tục Việt Nam như tảo
mộ, cúng giỗ tổ tiên, những nghi lễ gắn với đạo hiếu và ý thức cội nguồn: “Thực ra, hoa cúc không đặc trưng
cho mùa nào trong năm. Nhưng ở Việt Nam, chúng thường nở vào tháng Chín và tiếp
tục nở đến Tết Nguyên đán. Người ta thường hái hoa cúc vào dịp Tết, trong lễ
tảo mộ và ngày cúng giỗ tổ tiên. Lễ tảo mộ diễn ra vào ngày cuối cùng của năm
âm lịch. Vào ngày này, mọi người đi viếng mộ tổ tiên và sửa sang, trang trí lại
mộ phần.”
Trong nhiều tiểu luận, ông khắc họa hình ảnh mái nhà Việt
Nam – trung tâm của đời sống làng xã, nơi lưu giữ bản sắc văn hóa lúa nước: “Có nhiều
loại kiến trúc và mái nhà khác nhau trên đất nước Việt Nam. Có mái nhà lợp bằng
lá dừa, lá cọ. Có mái nhà bằng tre, và cũng có mái nhà lợp ngói, trang trí bằng
hình con rồng...
Mái nhà là biểu tượng của cái tôi bên trong, mang tính chất thiên không. Những
bức tường tượng trưng cho tinh thần, còn nền nhà đại diện cho thiên nhiên. Mái
nhà, theo cách nói hàng ngày, cũng gợi đến nơi con người tìm chỗ trú ngụ trước
sự vô thường.”
Thói quen pha trà, thưởng trà được ông xem như một biểu
hiện tinh tế của văn hóa Việt. “Uống
trà là một lối sống ở Việt Nam. Trong mọi dịp, người ta đều dùng trà, và với
người dân Việt Nam, dường như bất cứ thời gian nào cũng là thời gian uống
trà... Việc uống trà được tin là giúp thanh lọc phẩm hạnh và đề cao đạo đức,
điều mà những bậc cao niên tin tưởng. Uống trà đã là một truyền thống của người
dân Việt Nam.”
Ông cho rằng nghệ thuật pha trà đã trở thành phương thức
nuôi dưỡng đời sống tinh thần, hướng con người đến an nhiên và tĩnh tại: “Trà gắn bó mật thiết với nền văn
hóa Việt... Trong mỗi gia đình Việt Nam, luôn có một bộ ấm chén đặt trên bàn
thờ để dâng cúng gia tiên. Pha trà hay hãm trà đều là một nghệ thuật.”
Với cách tiếp cận liên văn hóa, TS.
Ramesh dành nhiều tiểu luận và bình chú sắc sảo cho văn học Việt Nam. Dịch giả
Phạm Văn Bình nhận xét trong lời giới thiệu tập sách “Giải mã hoa giấu mặt”: “Qua những bài chú giải, TS. Ramesh
thể hiện sự uyên bác, hiểu biết sâu sắc về đất nước, con người, phong tục và
lịch sử Việt Nam. Ông khai mở những tầng văn hóa độc đáo và phong phú... Các
bài chú giải của TS. Ramesh khi được công bố đều thu hút bạn đọc Việt Nam và
quốc tế, khơi dậy ở họ niềm say mê trước vẻ đẹp linh thiêng và đầy bí ẩn của
thơ ca.”
Tiến sĩ Ramesh Chandra Mukhopadhyaya sinh ngày 11 tháng 2
năm 1947, qua đời ngày 4 tháng 8 năm 2024. Ông sở hữu ba bằng thạc sĩ thuộc các chuyên ngành tiếng Anh cổ
điển, tiếng Anh hiện đại, Lịch sử hiện đại, cùng bằng Văn học so sánh, Tiến sĩ
Văn học kinh điển Pali, và chứng chỉ y học vi lượng
đồng căn. Ông công bố nhiều công trình học thuật trong các lĩnh vực tôn giáo
học, xã hội học, văn học, kinh tế, chính trị, thể hiện một
vốn tri thức đa ngành hiếm có.
TS. Ramesh là học giả uyên bác, đồng
thời là nhà thơ, nhà văn với tâm hồn nhân hậu và tư duy triết học sâu sắc. Hành
trình học thuật của ông cho thấy sự dung hợp giữa hai nền văn hóa lớn, Ấn Độ và Việt
Nam, nơi các giá trị tinh thần phương Đông được soi chiếu trong đối thoại liên
văn hóa. Với nền học vấn vững chắc, ông
không dừng ở bình diện lý thuyết mà luôn hướng đến khai mở tiềm năng văn hóa,
đánh thức chiều sâu tư tưởng
và thẩm mỹ trong di sản nhân loại. Các nghiên cứu về văn hóa Việt Nam của ông
góp phần mở ra một hướng tiếp
cận mới, giàu tính đối thoại và giá trị học thuật,
giúp Việt Nam hiện diện sâu hơn trong không gian văn hóa Á Đông.
Di sản mà Ramesh Chandra Mukhopadhyaya
để lại có giá trị nhân văn và học thuật đáng ghi nhận, góp phần mở rộng đối
thoại giữa các nền văn hóa và văn minh. Những nghiên cứu của ông về Việt Nam thể
hiện sự am hiểu sâu sắc về đất nước, con người và văn hóa Việt Nam, đồng thời mở
ra một cách tiếp cận liên văn hóa, qua đó góp phần làm rõ những giá trị đặc sắc
của văn hóa Việt Nam trong tương quan với không gian văn hóa phương Đông. Những
đóng góp ấy tiếp tục có ý nghĩa đối với việc nghiên cứu, giới thiệu và quảng bá
văn hóa Việt Nam trong giao lưu học thuật quốc tế.
_________
Những đoạn in nghiêng trích từ hai cuốn sách: “Giải
mã hoa giấu mặt” (NXB Hội Nhà văn, 2015) và “Tĩnh lặng” (NXB Hội Nhà văn,
2018), gồm các tiểu luận và bình chú về thơ Mai Văn Phấn của TS. Ramesh Chandra
Mukhopadhyaya.

Từ phải qua: nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn, TS. Ramesh, nhà
thơ Mousumi Ghosh (Ấn Độ) và MVP. Hà Nội, 2015