Hội Nuôi muỗi nghệ thuật
Mai
Văn Phấn
1.
Phòng
làm việc rộng hai trăm mét vuông của Trịnh Trọng Thà xa hoa, sực nức mùi tiền.
Trên những bức tường dát vàng chói lòa dưới ánh đèn chùm pha lê là hàng trăm
hộp kính. Bên trong nuôi hàng vạn con muỗi thuộc đủ chủng loài, từ muỗi vằn
châu Á, muỗi Gambia của châu Phi, muỗi nhà Culex màu nâu xám, cho đến mấy nàng
muỗi sốt rét Anopheles chân dài như siêu mẫu. Để luyện được một con muỗi “nghệ
thuật”, dân chơi phải mất cả năm trời rèn cặp, từ nhịp vỗ cánh cho đến cao độ
của tiếng vo ve. Mục đích là khi cả đàn đồng thanh cất tiếng sẽ hòa thành một
bản giao hưởng, chứ không phải thứ âm thanh tạp loạn nơi bụi rậm.
Thà ngồi chễm chệ trên
chiếc ghế bành bọc da hổ, tay hờ hững lật tập hồ sơ dày cộp mang tên “Kế hoạch
hành động năm 2026”. Nhưng đôi mắt gã lại dán chặt vào chiếc hộp kính trung
tâm, nơi đậu một con muỗi khổng lồ đột biến gen to gần bằng ngón tay. Gã thở
dài. Đồng tiền quyến rũ từ những thương vụ đất đai ngoài kia bỗng trở nên nhạt
thếch khi gã nhìn lên di ngôn của ông cụ thân sinh đang đặt trang trọng trên
bàn thờ gia tiên. Ông cụ dặn, nhà mình tuy lắm đất nhưng trong mắt thiên hạ vẫn
chỉ là lũ đào đất lật cỏ. Vì thế, ước nguyện cuối cùng trước khi nhắm mắt của
cụ là phải thấy tên gã được vinh danh trên bảng vàng của Hội Nuôi muỗi nghệ
thuật quốc gia.Cái ước nguyện quái đản ấy biến Thà từ một kẻ buôn đất máu lạnh thành
con nghiện nuôi muỗi suốt ba năm nay. Gã cuồng muỗi đến mức sẵn sàng bỏ tiệc
tùng sang trọng để đêm nào cũng tự nguyện dâng tay vào lồng cho muỗi đốt.
Đang lúc gã mải mê tính
toán, Bằng – nhân viên trợ lý – rón rén bước vào:
– Thưa chú, hạn chót nộp
hồ sơ vào Hội chỉ còn ba ngày. Nhưng bên Hội đồng nghệ thuật vẫn không nhận đĩa
ghi âm tiếng muỗi nhà mình.
Thà đập mạnh tay xuống
bàn làm chiếc gạt tàn ngọc bích nảy lên, trợn mắt hỏi lại:
– Tại sao họ lại từ chối
một công trình âm thanh đầy tâm huyết như vậy? Hay do nhạc trưởng của mình chưa
đủ tầm?
– Dạ không phải, giáo sư
Phong Trần là cố vấn Hội đồng, cho rằng âm thanh đàn muỗi nhà mình rặt mùi xó
xỉnh, thiếu hẳn chất hàn lâm.
Thà cười khẩy, đứng dậy
đi vòng quanh lồng muỗi chúa, khẽ vén tay áo vest để lộ những vết muỗi đốt chi
chít, tấy đỏ:
– Các vị ấy vẽ chuyện.
Dòng máu nuôi dưỡng đàn muỗi này là của một đại gia bất động sản. Tần số vo ve
đó chính là âm thanh chủ đạo của thời đại kim tiền.
– Nhưng giáo sư còn nói,
nếu chú không chứng minh được giống muỗi này có lý lịch rõ ràng và biết vo ve
đúng nhịp điệu của các vĩ nhân thì hồ sơ sẽ bị loại.
– Được rồi, nếu giáo sư
đã có thị hiếu bệnh hoạn như vậy, tớ chiều. Cậu chuẩn bị ngay một vạn con muỗi
chiến nhất, tối nay tớ sẽ đích thân mang đến thả ra để giáo sư thẩm âm.
2.
Chiếc xe siêu sang chở
Trịnh Trọng Thà cùng cậu trợ lý đỗ xịch trước cổng ngôi biệt thự cổ kính của
giáo sư Phong Trần vào một đêm mưa phùn gió bấc. Thà bước xuống xe trong bộ
vest xám trầm, hai tay nâng niu chiếc hộc tre phủ vải nhung đen tuyền, nơi đang
phát ra những giai điệu vo ve nhịp nhàng.
Phòng khách của vị cố vấn
nồng nặc mùi thuốc bắc lẫn mùi mốc meo của sách cũ. Giáo sư ngồi đợi khách
trong bộ đồ lụa trắng, râu tóc bạc phơ, ánh mắt hơi lạnh. Thà không vòng vo,
đặt chiếc hộc lên bàn rồi giật phăng tấm vải. Đàn muỗi bên trong lập tức nháo
nhác chuyển động như một đám mây đen gặp gió nhưng vẫn bị giữ trọn sau lớp lưới
mỏng.
Giáo sư khẽ nhíu mày,
vuốt chòm râu dài:
– Anh Thà này, tôi đã nói
rồi, Hội Nuôi muỗi nghệ thuật là nơi tôn vinh những giá trị cao quý, không phải
cái chợ để anh mang thứ muỗi cống rãnh đến làm ô nhiễm không khí.
Thà không hề nao núng, gã
cười lớn, rút chiếc phong bì dày đặt lên bàn rồi búng nhẹ vào thành hộc:
–
Cảm ơn giáo sư. Tôi xin góp một khoản kinh phí để Hội đỡ khó khăn, tiện thể
giúp giáo sư giải quyết vài việc riêng.
Giáo
sư đảo mắt nhìn quanh rồi nhanh tay gạt cục tiền vào ngăn kéo:
–
Anh chu đáo quá! Xét tấm lòng của anh, tôi có thể nghe lại tiếng của đàn muỗi
này.
–
Dạ, được vậy thì tốt quá. Tôi còn mang một bình máu hiếm của một vận động viên
Olympic cho đàn muỗi của giáo sư đây ạ.
Giáo sư lập tức ôm lấy
chiếc bình thủy tinh như ôm báu vật, mắt ánh lên:
– Hay quá… À, mà con
đường vào Hội của anh vẫn còn một vướng mắc chưa gỡ được đấy anh Thà nhé.
Thà nhẹ nhàng tựa lưng
vào thành ghế, một tay gõ nhịp xuống mặt bàn. Giáo sư Phong Trần sau khi cất kỹ
bình máu hiếm liền đứng dậy thắp một nén hương, không rõ để át mùi muỗi hay để
giữ vẻ nghiêm túc.
–
Anh Thà ạ, tiền và máu của anh đúng là có ích, nhưng năm nay chỉ có mười suất
hội viên mới, mà đối thủ của anh toàn những kẻ không dễ chơi.
–
Xin giáo sư cứ nói xem họ là những ai ạ.
– Có
một nhân vật bự chắc anh cũng biết. Đó là bà Liễu Hương, chủ chuỗi thẩm mỹ viện
quốc tế. Bà ấy vừa tài trợ cho Hội năm trăm triệu để in tuyển tập thơ “Muỗi dạy
ta thì thầm”, lại còn lai tạo được giống muỗi ăn chay, chỉ hút nước hoa Pháp.
Tiếng vo ve nghe êm như một bản tứ tấu đàn dây, không ầm ĩ như đám của anh.
Mặt
Thà tối sầm. Gã không ngờ một mụ đàn bà chuyên hút mỡ bụng lại dám chen chân
vào cuộc chơi này. Nhân lúc giáo sư đi vào phòng trong, Thà quay sang nói nhỏ
với Bằng:
– Cậu thấy chưa, trường
phái muỗi ngửi nước hoa đang độc chiếm diễn đàn đấy. Cậu hãy liên hệ ngay với
đám đang khát nước trên mạng giúp tớ.
–
Dạ… chú định cho người đến phá thẩm mỹ viện của mụ ạ?
–
Ôi, tư duy như vậy thì thô thiển quá! Chúng ta là người hoạt động nghệ thuật,
phải chơi kiểu khác. Cậu hãy thuê người lập tài khoản, lên các diễn đàn tố rằng
trường phái thơ nuôi muỗi kiểu ẩm thực của bà ấy là đạo văn, thiếu giá trị nhân
bản.
Giáo
sư Phong Trần đi ra, nghe câu được câu chăng vẫn rùng mình, nhưng trong lòng
lại khoái trá. Cuộc đấu này đúng là “đục nước béo cò”. Ông ghé sát tai Thà, cố
ghìm giọng:
–
Còn cái nút thắt, anh phải có một tác phẩm độc đáo để trình diễn trực tiếp
trước Hội đồng nghệ thuật.
Thà
nhếch mép cười, tự tin. Gã đứng bật dậy, trịnh trọng kéo tấm vải nhung nâu che
một chiếc hộp nhỏ bằng ngọc đặt sâu trong lồng tre. Bên trong, con muỗi chúa
đột biến gen khổng lồ khẽ đập cánh, phát ra những âm thanh trầm bổng, uy quyền
như tiếng kèn lệnh. Thà nhìn vào mắt giáo sư, giọng đắc ý:
–
Giáo sư cứ yên tâm, tác phẩm đinh này của tôi đã được nuôi dưỡng bằng máu của
rất nhiều doanh nhân thành đạt để luyện giọng. Tôi tin là Hội đồng nghệ thuật sẽ
có một trải nghiệm thính giác đầy ám ảnh.
Giáo
sư nhìn con muỗi chúa, mắt sáng rực lên vì thèm khát.
3.
Phòng
ngủ của Thà đêm trước ngày bỏ phiếu chẳng khác gì phòng cấp cứu dã chiến. Gã
nằm cởi trần trên chiếc giường King-size, máy xông tinh dầu bưởi phun hết công
suất, giữ cho đầu óc gã đỡ căng thẳng. Kim đồng hồ nhích dần về ba, rồi bốn giờ
sáng, áp lực đến phát điên khiến gã không thể chợp mắt dù đã tợp nửa chai rượu
Macallan và nuốt liền ba viên thuốc ngủ.
Trong
cơn chập chờn, gã thấy trần nhà nứt toác ra như một cái huyệt đen ngòm. Từ cái
lỗ đó, hàng triệu con muỗi khổng lồ bay ra, con nào con nấy đều mang khuôn mặt
hội viên lâu năm. Chúng không vo ve mà đồng loạt gầm rú bằng giọng của ông cụ
thân sinh:
–
Thà ơi, mày là nghệ sĩ hay vẫn chỉ là thằng buôn đất?
Thà
rú lên, bật dậy quỳ trên giường, chắp tay vái lấy vái để vào khoảng không, nước
mắt nước mũi chảy ra, khuôn mặt méo mó vì sợ hãi. Gã ảo giác thấy chữ nghĩa
trong hồ sơ hóa thành đám dòi bọ lúc nhúc trên da thịt, nên dùng móng tay cào cấu
điên cuồng đến bật máu, rồi lảm nhảm:
–
Con lạy các cụ… con lạy bố… cho con vào Hội… con sẽ nuôi muỗi bằng máu người
hạng nhất… con sẽ xây cả nghĩa địa cho chúng…
Đúng
lúc gã đang gào thét thảm hại, chiếc điện thoại Vertu trên bàn bỗng rung lên.
Thà chồm dậy chụp lấy máy. Tay run bần bật, mồ hôi vã ra như tắm, nhỏ tong tong
xuống màn hình, nơi hiện lên tin nhắn của giáo sư Phong Trần. Giáo sư báo mọi
sự đã xong, muỗi của Thà đã được duyệt, bảo gã chuẩn bị đón vinh quang. Thà đọc
xong, vội nhắn cảm ơn, hai mắt nhắm tịt rồi trợn ngược. Gã quăng điện thoại lên
giường rồi nhảy dựng lên, quên cả nỗi kinh hoàng vừa bóp nghẹt tim gã cách đó
mấy phút. Thà lập tức gọi cho Bằng, cười hô hố ra lệnh như lên đồng, phải đặt
ngay năm mươi bàn tiệc ở nhà hàng sang nhất tỉnh, mời đủ mọi thành phần, từ
quan chức, họ hàng, cả bạn bè thời phổ thông.
4.
Gần trưa, khán phòng nhà hàng ngập trong
biển hoa và băng rôn đỏ chói. Dòng chữ chúc mừng “Bậc thầy nuôi muỗi nghệ thuật
Trịnh Trọng Thà” treo chềnh ềnh trên sân khấu. Thà xuất hiện trong bộ vest đuôi
tôm bóng lộn, đứng cạnh chiếc hộp kính khổng lồ nhốt con muỗi đột biến. Phía
dưới là năm mươi bàn tiệc ngập ngụa thức ăn và những cái đầu đang gật gù lia
lịa theo nhịp nhai nuốt.
Gã bảnh bao rút ra chiếc đũa của nhạc
trưởng rồi gõ cọc cọc vào thành hộp, ra bộ điều khiển đàn muỗi bay lượn, cố ép
chúng xếp thành hình chiếc thẻ hội viên quyền lực. Nhưng đội hình muỗi cứ rối
tung lên như một trò hề rẻ tiền.
Thà hắng giọng, cố át đi tiếng vo ve hỗn
loạn bèn dõng dạc tuyên bố:
–
Kính thưa quý vị, nuôi muỗi nghệ thuật chính là đỉnh cao của nền văn minh nhân
loại, hoàn toàn không phải trò tiêu khiển của hạng tôm tép tầm thường! Mỗi vết
sưng tấy trên da thịt tôi hôm nay chính là kết tinh thiêng liêng giữa dòng máu
thượng hạng và niềm đam mê vô bờ bến.
Gã
phun một mạch bài diễn văn dài đến mức chính gã cũng lú lẫn không biết mình
đang nói gì. Dưới khán phòng, muỗi sổng lồng bay ra đốt loạn xạ. Khách khứa vừa
nhai vừa tự tát bôm bốp vào mặt để giết muỗi, ai nấy môi má sưng vếu, mắt đỏ
ngầu nhưng vẫn cố gật gù khen hay vì sợ mất lòng đại gia. Trên sân khấu, Thà
hứng trọn thứ hào quang tự sướng. Gã cười tươi bước tới chiếc bánh kem chín
tầng hình cây bút cắm trên lưng con muỗi chúa, trong đầu đã vẽ ra cảnh cái tên
“Trịnh Trọng Thà” xuất hiện trên mặt báo ngày mai.
Ngay
khi lưỡi dao bạc sắp cắm xuống lớp kem, điện thoại trong túi rung lên. Thà hớn
hở rút máy ra, chẳng buồn nhìn tên người gọi, vì đinh ninh đó là giáo sư Phong
Trần. Gã bật luôn loa ngoài, chủ động oang oang để cả khán phòng cùng nghe:
–
Alo! Giáo sư đấy phải không?
Nhưng
đầu dây bên kia lại là giọng viên trợ lý Bằng, run rẩy đến lạc cả giọng:
–
Chú Thà ơi, chết dở rồi! Giáo sư Phong Trần thức đêm chờ kết quả nên gửi nhầm
tin nhắn của bà Liễu Hương sang cho chú. Ông ấy không dám gọi, nhờ cháu nói lại
là ông ấy xin lỗi.
Cả khán phòng chết lặng.
Con dao rơi xuống sàn phát ra một tiếng “coong” khô khốc. Khuôn mặt Thà từ đỏ
gay chuyển sang xám ngoét, hai mắt trân trân nhìn chiếc bánh trước mặt, lù lù
như một ngôi mộ vừa đắp. Tiếng của Bằng vẫn đều đều phát qua loa ngoài:
– Hội đồng còn phát hiện
đàn muỗi của chú thực chất là muỗi cống nhúng mực, và bài giới thiệu đạo văn từ
văn bia cổ.
Những người dưới khán
phòng, mặt còn vêu vết muỗi cắn, bắt đầu nhìn nhau rồi nhìn lên sân khấu. Ánh
mắt họ chuyển từ nịnh nọt sang mỉa mai. Không còn ai buồn giả vờ nữa.
Thà đứng như trời trồng,
rồi bản năng của một kẻ buôn đất quen xoay xở khiến gã cố nặn ra một nụ cười
méo mó. Gã vớ lấy micro, cố bình tĩnh:
– Kính thưa quý vị, thực
ra đây chỉ là một sự kiện thử nghiệm tâm lý học nhằm đo lường khả năng chịu
đựng của thính giác con người trước côn trùng. Hồ sơ hội viên chỉ là đạo cụ
trực quan. Giờ đây, phần khảo sát đã hoàn thành, xin mời quý vị cứ tự nhiên
dùng bữa.
Nói xong, Thà cúi đầu
chào khán giả một cách quý phái rồi rảo bước vào hậu trường.
5.
Sau
thất bại ê chề và nhục nhã tại khách sạn, Thà lầm lũi trở về dinh thự. Gã thấy
mình đã đổ hàng chục tỷ đồng để đổi lấy một vở kịch hết sức lố bịch. Một ý nghĩ
vừa cay độc vừa khoái trá lóe lên, nếu không thể bước vào lịch sử nghệ thuật
bằng vinh quang, gã sẽ lội vào đó bằng một vụ bê bối kinh thiên động địa.
Chiều
hôm đó, Thà kéo chiếc cặp táp ra, bên trong là chiếc máy ghi âm chứa toàn bộ
cuộc mặc cả với giáo sư Phong Trần, chỉ cần một cú click là phát tán khắp nơi.
Gã ra bãi xe, nơi Bằng đang đứng chờ bên chiếc xe bán tải, phía sau chất đầy
những bao tải chứa đám muỗi cống vừa được múc từ các rãnh nước thối quanh nhà
máy phân bón.
–
Mình chở số này đi đâu hả chú?
Thà
không trả lời, chỉ lạnh lùng đẩy Bằng ra, giật lấy tay lái rồi rồ ga. Gã cười
khẩy, mắt dán vào con đường phía trước, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ: cả đám
người từng ngồi trên đầu gã sẽ phải nếm mùi nhục nhã như gã, và nếu cần, toàn
bộ sự thật bẩn thỉu kia sẽ bị lột trần.
Phòng
họp tầng năm của trụ sở Hội Nuôi muỗi nghệ thuật lúc đó nồng nặc mùi xì-gà.
Mười bảy vị trong Ban lãnh đạo, bao gồm cả giáo sư Phong Trần đang say sưa thảo
luận về nghệ thuật nuôi muỗi vị nghệ thuật. Với tư cách là nhà tài trợ lớn của
tòa nhà, Thà dễ dàng đi lối cầu thang thoát hiểm để lên tầng năm mà không bị ai
hỏi han.
Trịnh
Trọng Thà bất ngờ xuất hiện trong bộ đồ bảo hộ y tế, kín từ đầu đến chân, tay
xách bao tải. Gã không nói nửa lời, chỉ rạch toạc một bao tải. Hàng triệu con
muỗi đói bung ra, cuộn lên thành một đám mây đen đặc, lao vào những thân hình đang
ung dung trên ghế. Trong tích tắc, đám người co rúm, gãi điên cuồng. Thà ngồi
xuống chiếc ghế băng phía sau, nói to:
–
Xin lỗi vì đã làm gián đoạn cuộc họp. Tôi chỉ muốn mang đến một chút chất liệu
thực tế của đời sống để các vị thẩm định xem tiếng vo ve này đã đủ hàn lâm
chưa?
Những
người từng quen nói những lời hoa mỹ giờ chỉ còn biết rên rỉ, van xin. Giáo sư
Phong Trần, lúc này mặt mũi đã sưng vêu, vừa gãi vừa hét to:
–
Tiếng vo ve này là đỉnh cao của nghệ thuật hậu hiện đại!
Thà
rút chiếc máy ghi âm ra, bấm phát đoạn đối thoại mặc cả giữa gã và giáo sư
Phong Trần. Cả căn phòng ngập trong tiếng van xin, tiếng muỗi và những lời ngã
giá trần trụi.
Cuộc
rối loạn kéo dài cho đến khi bảo vệ của Hội xông vào. Giáo sư Phong Trần vừa ho
sặc sụa vừa run rẩy đề nghị Ban lãnh đạo quyết định đặc cách cho Thà. Các thành viên nhìn nhau trong hoảng
loạn rồi gật đầu đồng thuận như một phản xạ sinh tồn. Vị thư ký
Hội vội trao cho Thà tấm thẻ hội viên danh dự được bọc trong bao nilon chống
muỗi, kèm theo lời thỉnh cầu khẩn thiết xin gã xóa đoạn băng ghi âm.
Thà đón lấy tấm thẻ một
cách nhã nhặn. Gã nhìn tấm thẻ mạ vàng lấp lánh, rồi nhìn mười bảy vị danh nhân
nghệ thuật, người nào người nấy bận rộn cào cấu cơ thể như đang biểu diễn một
vũ điệu đương đại. Gã mỉm cười, cúi đầu chào, rồi nói:
– Xin cảm ơn sự ghi nhận
của các vị. Nhưng xét thấy trình độ nuôi muỗi của tôi còn mang tính đại chúng,
chưa xứng với đẳng cấp nghệ thuật của quý Hội, tôi xin phép được gửi lại tấm
thẻ này.
Thà nhẹ nhàng đặt tấm thẻ
hội viên danh dự trước mặt giáo sư Phong Trần, rồi bảo Bằng bấm nút phát tán
toàn bộ file ghi âm lên các nền tảng mạng xã hội. Gã thong thả bước ra ngoài,
để lại phía sau một khán phòng đang bận rộn gãi ngứa một cách rất nghệ thuật.

"Xe đạp” – tranh của họa sĩ Nga Jan Kanters, vẽ năm 1993