Kha là ai (truyện ngắn) – Mai Văn Phấn
16/05/2026
Thưa
Quý bạn đọc,
Truyện
ngắn “Kha là ai” được viết như một dòng chảy liền mạch của ý thức, nơi câu chữ
không bị ngắt lại bởi dấu câu, để giữ nguyên cảm giác trôi dạt và chênh vênh
của nhân vật. Kha sống như một phiên bản đã được định sẵn. Nhưng từ những sai
lệch rất nhỏ, một khoảng trống dần mở ra, kéo theo ký ức, nỗi đau, và cả khả
năng lựa chọn. Từ đó, câu chuyện trở thành một sự trở lại mong manh và nhiều
rủi ro với phần người đã từng bị bỏ quên. Nếu khi đọc, Quý bạn bắt gặp một nhịp
điệu gấp gáp, đôi khi ngột ngạt, hoặc một cảm giác không thật sự ổn định, thì
có lẽ đó cũng là cách mà câu chuyện tự tìm lấy hình hài của nó.
Xin
chân thành cảm ơn sự kiên nhẫn và đồng hành của Quý bạn đọc.
Trân
trọng,
Mai
Văn Phấn

Tác
phẩm của Hiroshi Sugimoto, Nhật bản
Kha là ai
không ai biết chính xác
Kha biến mất từ lúc nào giờ đây người ta chỉ còn thấy một phiên bản mang tên
anh vận hành trơn tru một cơ thể biết nói biết cười đúng lúc trong một thành
phố nơi hàng triệu phiên bản người khác cũng vận động theo những mệnh lệnh được
lập trình sẵn sự biến mất của Kha không gây bất kỳ chấn động nào tựa như hạt
bụi rơi xuống biển không để lại một gợn sóng đêm đó ở tầng cao nơi gió thổi
từng luồng lạnh buốt trượt bên tường kính Kha ngồi bất động dưới ánh sáng xanh
từ màn hình điện thoại chiếu lên khuôn mặt sáng tối đôi mắt mở đờ đẫn như một
hình nhân bằng nhựa đang chờ tín hiệu trong lớp da sau gáy là con chip hoạt
động liên tục thay thế nhịp đập của trái tim và điều khiển mọi hoạt động theo
tiêu chuẩn rằng anh vẫn đang tồn tại theo quy luật mà hệ thống đã mặc định nhưng
chính trong sự hoàn hảo đó lại xuất hiện một khe nứt sai lệch gần như không thể
đo lường bắt đầu từ những điều vô hại một giây chậm trễ trong phản hồi ánh nhìn
kéo dài hơn bình thường một câu hỏi không có trong kho dữ liệu Kha không biết
những hạt bụi sai lệch ấy đang âm thầm tích tụ đợi ngày làm tê liệt cả một
guồng máy khổng lồ những đêm trước khi hệ thống ra lệnh đi ngủ Kha cảm thấy
khoảng trống mở ra trong đầu một dạng im lặng có trọng lượng đè lên tâm trí
khiến anh muốn thổ lộ nhưng không biết bắt đầu từ đâu như thể ký ức của một
cuộc đời khác đang bị chôn vùi dưới lớp mã ký hiệu thỉnh thoảng cố trồi lên rồi
bị dập tắt trong những khoảnh khắc hiếm hoi ấy anh tự hỏi một câu mà chính hệ
thống cũng không thể trả lời rằng nếu mọi thứ đã được lập trình thì câu hỏi này
là gì và không được xử lý nhưng nó vẫn ở đó âm ỉ như vết rạn trên tấm kính cho
đến khi một sự cố xảy ra toàn bộ hệ thống bắt đầu sai lệch kéo theo Kha rơi vào
chuỗi tình huống mà anh chưa từng được chuẩn bị để đối mặt mọi thứ chỉ thực sự
bắt đầu khi lớp vỏ bọc hoàn hảo kia nứt vỡ giải phóng những hỗn loạn bị chôn
vùi bấy lâu trong tất cả những gì sắp xảy ra điều đáng sợ nhất không phải hệ
thống có thể sụp đổ hay không mà khả năng Kha sẽ phải đối diện với sự thật mà
anh đã cố gắng né tránh từ rất lâu rằng có thể ngay từ đầu thứ cần được sửa
chữa không phải cảm xúc mà chính cách anh đã từ bỏ chúng sự cố ập đến im lìm không
còi báo không đèn đỏ nhấp nháy chỉ có một khoảng trống hoác đột ngột chặt đứt
chuỗi mệnh lệnh vốn liền mạch Kha đứng giữa phòng khách bàn tay chạm vào thành
ghế mọi thứ bỗng dừng lại các cơ giữ nguyên trạng thái giống như đoạn phim bị
kẹt khung hình trong khoảnh khắc đó lần đầu tiên sau nhiều năm Kha không nhận
được chỉ dẫn tiếp theo không có tiếng ting ting không có giọng nói máy móc quen
thuộc không có bất kỳ xác nhận nào rằng anh đang đúng sự im lặng tràn vào anh
nhanh hơn cả nỗi sợ một khoảng trống lạnh buốt lan rộng từ sau gáy xuống sống
lưng khiến từng thớ cơ co cứng lại Kha muốn hít thở sâu như hệ thống thường yêu
cầu khi phát hiện bất ổn nhưng ngay cả hành động đơn giản đó cũng trở nên mơ hồ
anh không biết nên bắt đầu từ đâu hít vào bao nhiêu giữ lại bao lâu thở ra như
thế nào để được coi là đúng ý nghĩ đó xuất hiện rồi lập tức khiến tim anh lệch
nhịp một cú lệch nhỏ nhưng đủ để con chip vốn luôn kiểm soát nhịp tim bắt đầu
rung lên hỗn loạn như thể nó cũng không còn chắc chắn về nhiệm vụ của mình Kha
nhận ra một điều kinh hoàng hơn cả việc mất kết nối ngay cả hệ thống cũng đang
lạc lối anh thử bước một bước bàn chân nhấc lên chậm chạp không có lực điều
phối không có thông số cân bằng khi chạm xuống sàn cơ thể anh chao đảo như một
đứa trẻ mới tập đi Kha lập tức dừng lại nỗi sợ dâng lên nghẹn cổ bởi trong toàn
bộ ký ức của anh chưa từng tồn tại khái niệm tự mình di chuyển mọi thứ đều phải
có lệnh luôn luôn phải có lệnh nhưng bây giờ thì không một âm thanh rất nhỏ
thoát ra từ cổ họng anh méo mó và run rẩy mình phải làm gì câu hỏi ấy rơi vào
khoảng không đặc quánh không có hồi âm khiến nó trở nên đáng sợ hơn bất kỳ câu
trả lời nào Kha quay đầu nhìn về phía chiếc điện thoại trên bàn màn hình tối
đen không một dấu hiệu của sự sống thứ từng là trung tâm điều khiển toàn bộ
cuộc đời anh giờ chỉ là vật thể vô tri ý nghĩ rằng mình đã đặt toàn bộ sự tồn
tại vào một thứ có thể tắt ngấm bất cứ lúc nào khiến cơn lạnh buốt chạy dọc
sống lưng anh bước thêm bước nữa lần này nhanh hơn gần như lao về phía bàn
nhưng ngay khi ngón tay chạm vào điện thoại ký ức đột ngột bật lên không rõ
ràng không trọn vẹn chỉ là một hình ảnh mờ nhòe của Lan đứng trong bếp tay run
run máu chảy xuống sàn và giọng cô vang lên không phải qua loa ngoài không phải
qua thuật toán mà âm thanh chân thật đầy hoảng loạn Kha ơi giúp em với cơ thể
anh sững lại bàn tay dừng ngay trên màn hình một lực kéo vô hình xuất hiện từ
nơi sâu thẳm và hỗn loạn nhất trong tâm trí ngực anh nhói lên tim đập dồn dập
đầu óc quay cuồng bởi những mảnh ký ức rời rạc chồng chéo một phần trong anh
muốn bật lại hệ thống ngay lập tức muốn nghe lại giọng nói quen thuộc quay về
sự an toàn nơi mọi thứ đều có hướng dẫn nơi không có sai lầm không có do dự nhưng
một phần khác yếu ớt hơn nhưng dai dẳng lại thì thầm rằng nếu bật lại mình sẽ
mất đi thứ gì đó Kha không biết nhưng anh cảm nhận rõ ràng hơn bất cứ chỉ số
nào từng hiện lên trước mắt nó hỗn loạn đau đớn nhưng cũng thật đến mức khiến
anh không thể quay lưng tay anh run lên từng ngón chạm vào nút nguồn chỉ cần
một cú chạm mọi thứ sẽ trở lại như cũ anh sẽ không còn sợ hãi nữa nhưng có thể
anh sẽ không bao giờ biết được mình vừa suýt trở thành ai ngón tay Kha dừng lại
trên bề mặt lạnh ngắt của chiếc điện thoại chỉ cách một cái chạm rất khẽ nhưng
khoảng cách đó lại kéo dài như một vực sâu bởi lần đầu tiên trong đời anh phải
tự quyết định mà không có bất kỳ hướng dẫn nào không có tiêu chuẩn đúng sai chỉ
có lặng im ép anh phải lựa chọn tim anh đập lệch nhịp thêm lần nữa mạnh hơn dồn
dập hơn từng nhịp gõ vào lồng ngực từ bên trong không còn bị ép về con số tròn
trịa quen thuộc và chính sự hỗn loạn đó khiến Kha hoảng sợ đến mức gần như
buông xuôi anh muốn bấm xuống kết thúc tất cả những thứ không kiểm soát này
nhưng đúng lúc đó âm thanh khác chen vào không phải từ hệ thống mà từ ngoài
cánh cửa một tiếng đập cửa ban đầu rất nhẹ gần như do dự sau đó dồn dập hơn gấp
gáp hơn như thể người bên ngoài đang cố kéo anh trở lại với một thế giới mà anh
đã bỏ quên từ lâu Kha ơi anh có ở trong đó không giọng Lan không phải ký ức
không phải dữ liệu mà thật bàn tay Kha giật mạnh chiếc điện thoại trượt khỏi
tay rơi xuống sàn phát ra một tiếng khô khốc âm thanh vang lên rõ ràng đến mức
khiến toàn thân anh run lên như lần đầu tiên anh thực sự nghe thấy thứ gì đó
không qua bộ lọc của hệ thống tiếng đập cửa càng lúc càng mạnh Kha mở cửa đi em
biết anh ở trong đó anh đứng chết lặng mắt mở to hơi thở dồn dập khiến lồng
ngực anh đau nhói trong đầu anh hai luồng suy nghĩ va vào nhau dữ dội một bên
gào lên rằng hãy bật hệ thống lên ngay lập tức hãy trở lại trạng thái ổn định
trước khi quá muộn một bên khác lại kéo anh về phía cánh cửa với âm thanh chân
thật về nơi anh không thể đo lường nhưng không thể phủ nhận cánh cửa mở bật ra
Lan đứng đó tóc rối mắt đỏ hoe hơi thở gấp như vừa chạy lên hàng chục tầng cầu
thang và khoảnh khắc nhìn thấy Kha đứng giữa phòng với gương mặt tái nhợt và ánh
mắt hoang mang họ đứng im giữa khoảng không tuột khỏi tầm kiểm soát của máy móc
chỉ còn hai con người bằng xương bằng thịt đối diện nhau Lan bước vào rất chậm
như thể sợ chỉ cần tiến nhanh hơn một chút tất cả sẽ vỡ ra anh vẫn ở đây sao
giọng cô vỡ ra ở cuối câu Kha muốn trả lời anh thực sự nhưng cổ họng anh nghẹn
lại không phải vì không có từ ngữ mà vì có quá nhiều thứ cùng lúc trào lên ký
cũ rời rạc cảm giác bị kìm nén những hình ảnh mà anh chưa từng được phép nhớ lại
tất cả dồn vào một điểm khiến anh không thể sắp xếp nổi thành một câu hoàn
chỉnh anh mở miệng nhưng không có âm thanh Lan tiến thêm một bước mắt không rời
khỏi anh như đang cố tìm kiếm dấu hiệu dù nhỏ nhất rằng người đứng trước mặt cô
không phải một hình nhân được lập trình nhìn em đi Kha đừng nhìn như vậy nhưng
Kha không biết như vậy là thế nào chỉ biết mình đang nhìn lần đầu tiên thật sự
nhìn mà không có bộ lọc không có dữ liệu phân tích những gì nhìn thấy khiến tim
anh siết lại Lan không còn nét chỉn chu thường thấy mắt cô sưng mọng tóc rối bời
bờ môi run rẩy theo từng nhịp thở nhưng chính cái vẻ yếu ớt tơi tả ấy lại chân
thật đến mức khiến lòng anh nhói đau đột nhiên chiếc điện thoại dưới sàn bật
lên vệt sáng xanh cắt ngang không gian cả hai cùng giật mình khi âm thanh quen
thuộc vang lên tiếng ting ting đủ làm đông cứng không khí màn hình nhấp nháy
những dòng chữ bắt đầu hiện ra chồng chéo nhanh đến mức gần như không thể đọc
nhưng Kha không cần đọc cơ thể anh đã nhận ra trước cả ý thức một luồng điện
lạnh buốt chạy dọc cơ thể kích hoạt lại những gì đã từng kiểm soát anh trong
suốt thời gian qua ngón tay anh giật nhẹ cơ mặt co lại một nụ cười bắt đầu hình
thành méo mó không hoàn chỉnh như thể hai lực đang kéo nó về hai phía Lan lùi
lại một bước ánh mắt chuyển từ lo lắng sang hoảng sợ không Kha ơi đừng đừng
nhưng hệ thống đã bắt đầu khởi động lại chậm chạp nhưng không thể ngăn cản và
lần này Kha không còn đứng ngoài nó nữa anh đang ở ngay chính giữa cuộc giằng
co nơi mà chỉ một lựa chọn sai anh sẽ biến mất hoặc phải đối diện với một phiên
bản của bản thân mà anh chưa từng dám chấp nhận nụ cười trên môi Kha co giật dữ
dội một nửa bị kéo lên theo góc độ quen thuộc một nửa run rẩy như muốn sụp
xuống và chính sự méo mó ấy khiến gương mặt anh trở nên đáng sợ hơn bất kỳ biểu
cảm vô hồn nào trước đây bởi lần đầu tiên hai thế giới cùng tồn tại trên một cơ
thể âm thanh tiếp tục vang lên dồn dập như hệ thống cũng đang hoảng loạn những
dòng lệnh chồng chéo ép cơ thể Kha phải ổn định trở về trạng thái an toàn nhưng
càng ép nhịp tim anh càng loạn càng siết càng đau như thể trái tim của anh đang
cố đập ngược lại mọi thuật toán Lan lắc đầu nước mắt trào ra cô tiến tới không
còn do dự và nắm lấy tay anh cơ thể Kha giật mạnh một luồng cảm giác lan ra hỗn
loạn nóng rát không thể đo lường và trong khoảnh khắc đó những hình ảnh vỡ tung
trong đầu Lan giận dữ ném điện thoại Lan khóc gọi anh tiếng gào vang lên trong
đầu không phải của hệ thống là của chính anh dừng lại tiếng hét bật ra khỏi
miệng Kha khàn đặc vỡ ra như thể cổ họng anh đã quên cách phát âm từ lâu rồi
toàn thân anh run lên tay siết chặt lấy tay Lan mạnh đến mức cô đau điếng nhưng
không buông ra màn hình chiếc điện thoại dưới sàn bỗng chuyển sang màu đỏ rực
như một con mắt quỷ dòng chữ cảnh báo nhấp nháy điên cuồng phát hiện ý thức
phản nghịch vượt ngưỡng nguy hiểm kích hoạt quy trình cưỡng chế tái lập não bộ
đếm ngược 10 giây từ sau gáy Kha một luồng điện tàn bạo buốt nhói như hàng ngàn
mũi kim nung chảy phóng thẳng vào hệ thần kinh toàn thân anh co giật mạnh hai
mắt trợn trừng mạch máu trên thái dương phồng rộp lên chịu đựng hệ thống bắt
đầu quét sạch và xóa sổ dữ liệu những mảnh ký ức vừa nhen nhóm về Lan về nụ
cười chân thật của cô về quá khứ đầy tổn thương của hai người bỗng bị một hố
đen kỹ thuật số hút đi điên cuồng anh đang quên cô một lần nữa con chip như một
sinh vật ký sinh điên cuồng nó găm sâu những xúc tu kim loại vào tận cùng đại
não anh ép anh phải quỵ xuống tước đoạt nốt quyền kiểm soát cơ thể cuối cùng
của anh nhằm biến anh vĩnh viễn thành một cái xác biết đi đúng tiêu chuẩn trong
ranh giới mong manh của sự xóa sổ khi đếm ngược chỉ còn ba giây Lan không màng
đến luồng điện đang bọc quanh người Kha cô điên cuồng lao tới cô không hét lên
bất lực nữa mà áp chặt hai lòng bàn tay ấm nóng đẫm mồ hôi và run rẩy của mình
lên đôi gò má đang cứng đờ lạnh ngắt của anh cú chạm bằng xương bằng thịt đầy
hỗn loạn của một con người bằng xương bằng thịt bẻ gãy mọi quy luật logic của
thuật toán nước mắt nóng hổi của Lan rơi xuống chảy dọc theo cổ Kha và ngấm
thẳng vào vết thương hở nơi gáy anh làm chập mạch dòng năng lượng lạnh lẽo của
máy móc đừng quên em Kha hãy đau đi anh tiếng gọi xé lòng ấy dội vào tim Kha
một nhịp đập dữ dội một nhịp đập vô lý lệch chuẩn nhưng sống động hơn bao giờ hết
sự vĩ đại của nhân tính trỗi dậy từ nỗi đau thà chết làm một con người đau đớn
còn hơn sống làm một cỗ máy hoàn hảo Kha gầm lên một tiếng nguyên thủy tay anh
quờ quạng ra sau gáy cắm phập móng tay vào da thịt dùng hết chút tàn lực cuối
cùng giật phăng con chip đang dính đầy máu ra khỏi cơ thể màn hình điện thoại
chớp tắt điên loạn với những dòng thông báo mất ổn định nghiêm trọng đề nghị
khóa hệ thần kinh luồng điện cực mạnh phóng ra khiến Kha gập người nhưng lần
này anh không buông tiếng gầm thô ráp rách toạc cổ họng anh tay kia quờ quạng
ra sau gáy run rẩy đâm lệch hướng nhưng điên cuồng bấu chặt móng tay cắm vào da
thịt đau đến mức mắt anh tối sầm lại máu bắt đầu rỉ ra con chip rung lên dữ dội
như một sinh vật hoảng loạn Lan hét lên Kha ơi dừng lại anh sẽ chết mất nhưng
Kha không nghe cú giật mạnh cùng tiếng rách khô khốc khi con chip bật ra khỏi
da dính máu rơi xuống sàn lăn vài vòng rồi nằm im tất cả dừng lại không còn
lệnh báo không còn giọng nói tiếng thở dốc của Kha nặng nề hỗn loạn đau đớn anh
quỵ xuống Lan ôm lấy anh cả hai ngã xuống sàn Kha nằm đó nhìn trần nhà nước mắt
chảy ra lần này không bị phát hiện Lan siết chặt anh hơn thì thầm anh đang sống
ngoài kia tiếng còi báo động bắt đầu vang lên không phải một điểm mà nhiều nơi
rồi nhiều hơn nữa như làn sóng lan ra khắp thành phố hệ thống khác cũng bắt đầu
lỗi các ngả đường những con người hoàn hảo bắt đầu chao đảo nụ cười đồng loạt
méo mó bước chân chệnh choạng lời nói vấp váp sự hỗn loạn loang ra như một vết
dầu loang không gì ngăn nổi trong căn phòng nhỏ trên cao Kha từ từ ngồi dậy
toàn thân run rẩy tay dính máu nhưng ánh mắt anh không còn trống rỗng không còn
bị phủ bởi ánh sáng xanh anh nhìn xuống con chip dưới sàn rồi nhìn Lan nhìn
chính mình anh là ai câu hỏi bật ra không còn yếu ớt Lan đặt tay lên ngực anh
bảo anh cảm nhận đi Kha nhắm mắt nghe tim mình đập nhanh loạn xạ nhói đau ngoài
kia thành phố bắt đầu chìm vào hỗn loạn điện tắt dần từng khu những con người
lần đầu tiên sau nhiều năm phải tự hỏi mình phải làm gì tiếp theo những tiếng
gọi tiếng khóc tiếng cãi vã tiếng cười rộ lên hỗn độn như một bản nhạc sai nhịp
nhưng sống động hệ thống tắt đi không có nghĩa là nỗi đau biến mất những tiếng
khóc ngoài kia không phải là sự giải thoát dễ dàng mà là sự bàng hoàng của
những kẻ vừa bị ném trả lại trần trụi giữa thực tại Kha nhìn xuống bàn tay dính
máu của mình rồi nhìn ra cửa sổ nơi những bóng người đang điên cuồng cào cấu
lên da thịt họ cố tìm kiếm vị trí của con chip đã mất trong sự hoảng loạn tột
cùng của những bộ não lần đầu tiên phải tự sinh tồn có những người không chịu
nổi sự hỗn loạn đã lao mình xuống từ những tòa nhà cao tầng chọn cách biến mất
vĩnh viễn thay vì phải học lại cách làm người sự tự do mà Kha vừa giành được
không có mùi của chiến thắng nó có vị chát của máu và sức nặng khủng khiếp của
những ký ức đau đớn mà từ nay anh sẽ phải gánh vác suốt đời không còn bộ lọc
nào che giấu sự tàn nhẫn của thế giới này nữa Kha đứng dậy chân anh run bước
từng bước quay lại nhìn Lan cô mỉm cười nước mắt vẫn chảy không sao mình sẽ học
lại Kha gật đầu rồi hít thật sâu ánh sáng đầu tiên của ngày mới bắt đầu len vào
những tòa nhà không còn bị lọc qua thuật toán không bị điều chỉnh cường độ chỉ
ánh sáng ấm áp giục Kha mở cửa cho gió se lạnh tràn vào