Silence (28) - Tĩnh lặng (28). Mai Văn Phấn. Explicated by Dr. Ramesh Chandra Mukhopadhyaya - chú giải. Traduction française Dominique de Miscault – Dịch sang tiếng Pháp. Takya Đỗ dịch sang tiếng Việt

Silence (28) by Mai Văn Phấn

Explicated by Dr. Ramesh Chandra Mukhopadhyaya
Translated into French by Dominique de Miscault

Translated into Vietnamese by Takya Đỗ







Tranh của HS. Dominique de Miscault






Silence

 


28

 

At dusk

Or probably at dawn

An albatross

Lands on a barrier pike

 

Seen from afar it is only black

 

Like a paper cut painting

Or a single block statue with stand

 

The sea is a calm brown

I focus my thoughts

On walking on water

Without leaving any footprints

 

Behind me

The bird no longer flies.


(Translated from Vietnamese by Nhat-Lang Le & Susan Blanshard)

 

 



Explication

 

The poem opens with the indicator of time. It is either dawn or dusk. In other words it is a time when opposites mingle. The hour when the opposites mingle there is a great radiation of energy. And right at that moment an albatross lands on a barrier pike. Albatross is a large sea bird. It is also associated with the sun. The sailors often believe that the souls of drowned sailors often inhabit an albatross. Albatross is a wandering bird and it dares the uncharted paths in the skies seas and land. It knows no barrier. Curiously enough it lands on a barrier pike. Pike is a kind of big predatory fish. The scene is a seacoast where the poet is posited. And may be a pike is afloat there seeming to be a barrier on the sea. Of course it must be a sea with slow waters. It is calm brown. Brown is the color of the earth and speaks of stability approachability reliability and dependability. There the pike looks like a lance with its sharp teeth perhaps, in the twilight. The albatross lands on a pike. It is a unique spectacle. The forces of the sky mingle with the forces of the water and earth. The time when the poet witnesses this unique spectacle is also auspicious. Because the forces of the night and day, light and darkness mingle at that hour. The albatross on the pike is at a distance from the poet. Twilight transforms everything. Twilight and distance have transformed the great mingling of the two primordial forces of the sky and the water into a still picture - a paper cut painting or a single block statue reminiscent of thangka. It speaks of Mandelbrot’s geometry and fuzzy mathematics. What could be seen as living and dynamic at close quarters is a still portrait from a distance. What could be seen as living and dynamic could look like a statue from at a distance. This is not all. Two different animals from two different spheres seem to belong to same block. At close quarters a few dots could be discrete. But from at a distance they are continuous. Thus the message of the poem is that although difference is sine qua non with the appearance of the phenomenal world they are a single block from the distance created by meditation. We see things in time and space. If time or space changes the world of appearance would be different. In this context the poet wants to walk on the waters so that no footprint of the poet could be espied. Because waters are visibly ever in flux. And no name or form could linger there. Waters here stand for neither time nor space. Waters suggest something beyond time and space. So, there is no near or far, no before or after. Hence while walking on the waters the poet does not find any bird following him.






 Explication par Dr. 
Ramesh Chandra Mukhopadhyaya

Traduction française Dominique de Miscault






Photo: Dominique de Miscault





 
 Silence



28

  

Au crépuscule

ou à l'aube

un albatros

sur le piquet d’une barrière

 

de loin, il est noir

 

découpage

ou statue de pierre

 

La mer calme est brune

concentré

j’avance sur l'eau

sans laisser de traces

 

Derrière moi

plus d’oiseau.

 

 

 

Explication


Il s’agit là, d’un moment : L'aube ou le crépuscule. Un moment de la journée où les contraires se mêlent. Une heure où les opposés se confondent, une se produit une grande émission d'énergie. Soudain, un albatros atterrit sur le piquet d’une barrière. L'albatros, ce grand oiseau de mer, également associé au soleil. Les marins croient que les marins noyés vont retrouver un albatros. L'albatros est un oiseau libre qui ose des routes inexplorées sur mers comme sur terre. Il ne recule devant aucun obstacle. Curieusement, il atterrit sur un piquet (ou pike en anglais) de barrière. (Pike en anglais) Le brochet, lui, est un grand poisson prédateur. La scène se passe au bord de la mer où se tient le poète. Il aperçoit peut-être un brochet qui lui semble être une barrière sur la mer. Bien sûr, il doit s'agir d'une mer calme. Elle est brune et calme. Le brun est la couleur de la terre qui parle de fiabilité et de stabilité. Là, le brochet ressemble à une lance aux dents acérées, sans doute, au crépuscule. L'albatros se pose sur un brochet. C'est un spectacle extraordinaire. Les forces du ciel se mêlent aux forces de l'eau et de la terre. Le moment où le poète témoigne de ce spectacle unique est également propice. Parce que les forces de la nuit et du jour, la lumière et l'obscurité sont confondues. L'albatros sur le brochet est à distance du poète. Le crépuscule transforme tout. Le crépuscule et la distance modifient tout. C’est le grand mélange de deux forces primordiales du ciel et l'eau dans une image fixe – une image de papier découpé ou une statue de pierre qui rappellerait un Tangkha[1]. Il parle de la géométrie de Mandelbrot et de mathématiques floues. Ce qui peut être considéré comme vivant et dynamique à proximité est fixe à distance. Ce qui pourrait être considéré comme vivant et dynamique pourrait ressembler à une statue au lointain. Ce n'est pas tout : Deux animaux différents, de deux sphères différentes semblent appartenir au même bloc. À proximité, quelques points pourraient être repérés. Mais à distance, ils sont continus. Ainsi, le message du poème signifie que la différence est la condition sine qua non de l'apparition du monde phénoménal, un seul bloc face à la distance créée par la méditation. Nous regardons dans le temps et l'espace. Si le temps ou l'espace change, le monde de l'apparence change aussi. Ainsi le poète veut marcher sur les eaux, de sorte qu'aucune empreinte ne puisse être laissée. Parce que les eaux sont visiblement en constant mouvement. Là, aucun mot ou forme ne peuvent rester stables. Les eaux ici ne représentent ni le temps ni l'espace. Les eaux suggèrent l’au-delà du temps et de l'espace, donc il n'y a pas de près ou de loin, pas d’avant ou d’après. En marchant sur les eaux, le poète ne voit plus aucun oiseau.



____________
[1]
Un thangka, aussi orthographié « tangka », « thanka » ou « tanka » (prononciation : [tʰɑːŋkɑː), littéralement « chose que l'on déroule », « rouleau » est une peinture, un dessin, ou un tissu sur toileoriginaire d’Inde et caractéristique de la culture bouddhiste tibétaine. On en trouve de toutes les tailles, depuis les thangkas portatifs que l'on peut enrouler et dérouler grâce à deux baguettes passées dans leurs ourlets, jusqu'aux thangkas monumentaux destinés à être déroulés le long d'une pente ou d'un mur et qui peuvent atteindre plusieurs dizaines de mètres.

 



 

 
Tĩnh lặng (28) 
của Mai Văn Phấn

Ramesh Chandra Mukhopadhyaya chú giải

Takya Đỗ dịch sang tiếng Việt

 

 

 

28

 

Lúc hoàng hôn

Có thể hừng đông

Con chim biển

Đậu trên chiếc cọc chắn sóng

 

Nhìn xa chỉ một màu đen

 

Tựa bức tranh cắt giấy

Hay tượng đài liền bệ

Mặt biển lặng phắc màu nâu

 

Tôi quán tưởng

Mình đi trên biển

Không để lại dấu chân

 

Sau lưng tôi

Con chim không bay nữa.




 

Chú giải:


Nhà 









 Ts. Ramesh Chandra Mukhopadhyaya

 


 

Dr. Ramesh Chandra Mukhopadhyaya

 

Address: 6/ 1 Amrita Lal Nath lane P.0. Belur Math Dist Howrah West Bengal India Pin code711202. Date of Birth 11 02 1947. Education  M.A [ triple]  M Phil   Ph D  Sutrapitaka tirtha  plus degree in homeopathy. He remains a retired teacher of B.B. College, Asansol, India. He has published books in different academic fields including religion, sociology, literature, economics, politics and so on. Most of his books have been written in vernacular i.e. Bengali. Was awarded gold medal by the University of Calcutta for studies in modern Bengali drama.

 




TS. Ramesh Chandra Mukhopadhyaya

 

Địa chỉ: 6/ 1 đường Amrita Lal Nath hòm thư Belur Math Dist Howrah Tây Bengal Ấn Độ mã số 711202. Ngày sinh: 11 02 1947. Thạc sĩ văn chương, thạc sĩ triết học, tiến sĩ triết học  [bộ ba] cùng với Bằng y học về phép chữa vi lượng đồng cân. Ông còn là một giảng viên đã nghỉ hưu của Trường đại học B.B, Asansol, Ấn Độ. Ông đã có những cuốn sách được xuất bản về nhiều lĩnh vực học thuật bao gồm tôn giáo, xã hội học, văn học, kinh tế, chính trị v.v. Hầu hết sách của ông đã được viết bằng tiếng bản địa là tiếng Bengal. Ông đã được tặng thưởng huy chương vàng của Trường đại học Calcutta về các nghiên cứu nghệ thuật sân khấu Bengal hiện đại.






Nhà thơ - Nghệ sỹ Dominique de Miscault






Poétesse Artiste Dominique de Miscault

 

Artiste Plasticienne. Actualités. De plages en pages qui se tournent. C’était hier, de 1967 à 1980, mais aussi avant hier. puis de 1981 à 1992. Et encore de 1992 à 2012 bien au delà des frontières. Aujourd’hui, la plage est blanche sous le bleu du soleil. Ecrire en images, cacher les mots porteurs de souffrance ; on ne raconte pas les pas d’une vie qui commence en 1947. C’est en 1969 que j’ai été invitée à exposer pour la première fois. Depuis j’ai eu l’occasion de « vagabonder » seule ou en groupe en France et dans le monde sûrement près de 300 fois. Les matériaux légers sont mes supports, ceux du voyage et de l’oubli.

www.dominiquedemiscault.fr
www.dominiquedemiscault.com

www.aleksander-lobanov.com




Nhà thơ - Nghệ sỹ Dominique de Miscault

 

Nghệ sĩ nghệ thuật thị giác đương đại. Từ bãi biển đến trang giấy. Là ngày hôm qua, từ 1967 đến 1980, và trước đó, rồi từ 1981 đến 1992. Và nữa từ 1992 đến 2012 trên tất cả các biên giới. Ngày hôm nay là bãi biển trắng dưới bầu trời xanh. Viết bằng hình ảnh, giấu từ ngữ mang nỗi đau, người ta không kể lại những bước đi trong cuộc đời tính từ năm 1947. Vào năm 1969, lần đầu tiên tôi được mời triển lãm tác phẩm. Kể từ đó, tôi có cơ hội một mình "lang bạt" hoặc theo nhóm ở nước Pháp và khắp nơi trên thế giới, chắc chắn gần 300 lần. Những chất liệu nhẹ là nguồn hỗ trợ tôi, những chất liệu của hành trình và quên lãng.

www.dominiquedemiscault.fr

www.dominiquedemiscault.com

www.aleksander-lobanov.com







 Dịch giả Takya Đỗ



Sách d
ịch của Takya Đỗ đã xuất bản:

Vinabook.com
Nhà sách Khai Tâm

 



Tĩnh lặng - Silence (1)
Tĩnh lặng - Silence (2)
Tĩnh lặng - Silence (3)

Tĩnh lặng - Silence (4)
Tĩnh lặng - Silence (5)
Tĩnh lặng - Silence (6)
Tĩnh lặng - Silence (7)

Tĩnh lặng - Silence (8)
Tĩnh lặng - Silence (9)
Tĩnh lặng - Silence (10)
Tĩnh lặng - Silence (11)
Tĩnh lặng - Silence (12)
Tĩnh lặng - Silence (13)
Tĩnh lặng - Silence (14)
Tĩnh lặng - Silence (15)
Tĩnh lặng - Silence (16)
Tĩnh lặng - Silence (17)
Tĩnh lặng - Silence (18)
Tĩnh lặng - Silence (19)
Tĩnh lặng - Silence (20)
Tĩnh lặng - Silence (21)
Tĩnh lặng - Silence (22)
Tĩnh lặng - Silence (23)
Tĩnh lặng - Silence (24)
Tĩnh lặng - Silence (25)
Tĩnh lặng - Silence (26)
Tĩnh lặng - Silence (27)











Nhà thơ-Nghệ sỹ Dominique de Miscault trên bìa tạp chí Platform, Ấn Độ, 12/2016


  


  










BÀI KHÁC
1 2 3 
image advertisement
image advertisement

image advertisement
image advertisement




























Thiết kế bởi VNPT | Quản trị