ТИШИНА – Tĩnh lặng (песма - thơ). Маи Ван Фан – Mai Văn Phấn. Превео Милутин Ђуричковић - Milutin Đuričković dịch sang tiếng Serbia

Маи Ван Пхан – Mai Văn Phấn

Превео Милутин Ђуричковић - Milutin Đuričković dịch sang tiếng Serbia

 



Dịch giả - TS. Milutin Đuričković

 

 

 

 

Milutin Đuričković nhận danh hiệu Viện sĩ hoàng gia Serbia, 11/2016

 

 

 

 

 

Maivanphan.com: Dịch giả - TS. Milutin Đuričković (Cộng hòa Serbia) vừa gửi tôi bài thơ “Tĩnh lặng” do ông chọn từ tập thơ “The Selected Poems of Mai Văn Phấn” (Nxb Hội Nhà văn, 2015) của tôi qua bản tiếng Anh của các nhà thơ, dịch giả Lê Đình Nhất-Lang và Susan Blanshard để dịch sang tiếng Serbia*. Xin trân trọng cảm ơn Dịch giả - TS. Milutin Đuričković đã dành thời gian và tâm huyết cho chùm thơ của tôi! 

 

Milutin Đuričković là nhà văn, nhà báo, tiến sĩ nghiên cứu văn học người Serbia. Ông sinh năm 1967 tại Decanе (Serbia). Tốt nghiệp tại Khoa Ngôn ngữ học Serbia ở Pristina, nơi ông từng nhận bằng thạc sĩ. Milutin Đuričković giành học vị tiến sĩ tại Khoa Triết học ở Đông Sarajevo. Ông là giáo sư tại trường Đại học Nghiên cứu chuyên nghiệp cho giáo dục tại Aleksinac. Cộng tác viên của nhiều tờ báo và tạp chí. Ông đã tham gia 50 hội nghị khoa học trong nước và thế giới. Tác phẩm của ông được in trong 40 tuyển tập thơ và những câu chuyện cho trẻ em và người lớn. Thơ của ông được dịch ra 20 thứ tiếng. Ông là một nhà phê bình thường trực của các tờ báo hàng ngày, như “Politika”, “Borba”, “Dnevnik”, “Unity, Victory”... Ông là biên tập tạp chí “Lighthouse” và “Our creation”. Thành viên của Hội Nhà văn Serbia và Hiệp hội Nhà báo Serbia. Ông đã xuất bản 54 cuốn sách cho trẻ em và người lớn (thơ, tiểu thuyết, truyện, phê bình, chuyên khảo, tuyển tập văn học…). Hiện ông sống ở Belgrade.

 

 

Maivanphan.com: Translator - Dr. Milutin Đuričković (Republic of Serbia) has just sent me a poem “Silence” selected by himself from my poetry book “The Selected Poems of Mai Văn Phấn” (Publishing House of The Vietnam Writer’s Association, 2015) in English version by poet – translator Nhat-Lang Le & Susan Blanshard to be translated into Serbian. I would like to give my respectful thanks to Translator - Dr. Milutin Đuričković for having spent time and devotion on the translation for my bunch of poems! 

 

 

Milutin Đuričković the Serbian writer, journalist and doctor of literary science. He was born on 1967 in Decanе (Serbia). He graduated at the Department for Serbian Philology in Pristina, where his master's degree He earned his doctorate at the Faculty of Philosophy in East Sarajevo. He works as a professor at the College of Professional Studies for Educators in Aleksinac. A collaborator of many newspapers and magazines. He has participated in 50 scientific conferences in the country and the world. Represented in 40 anthologies of poetry and stories for children and adults. His poems were composed and individually translated into 20 languages. He was a constant critic of daily newspapers: “Politika”, “Borba”, “Dnevnik”, “Unity, Victory”... He edited magazines “Lighthouse” and “Our creation”. Member of the Association of Writers of Serbia and the Association of Journalists of Serbia. He published 54 books for children and adults (poems, novel, story, critic, monography, antology…). Lives in Belgrade.

 

 

 



 

Dịch giả - TS. Milutin Đuričković (bên trái, ngoài cùng) cùng các đồng nghiệp Serbia

 





ТИШИ
НА

 

Хиљаду ствари вратити на једну, где једна иде?

                                                Зен КОАН

 

 

1.

Једна страница
Отвара територије писама
Шуме и планине
Реке и језера
Путеви писама
Држећи књигу
Ја
Ја сам писмо
Откуцаји писма су моје ритмичко дисање
Моје дланови
Мој прамен црне косе
Мој жута кожа
Светло на страници
Смањује свет
И мене
У једн
о.

 

2.

 

Мали поток у планини
Тече стално
У језеро без звука
рибе пливају


Вода остаје на истом нивоу
Мирни гргечи
На оближњем 
врху дрвета
На 
месту где се излива поток

Таласи 
се нежно ђире у кроговима
и 
бледе

Дно језера је бескрајно тихо
Док се планина креће заједно са водом 

 

3.

 

Млаз светлости околине
Ја
У подножју олтарског торња

Приближава  се лице мог оца
(
Умро је пре 3 године)
Приближава  се лице моје баке
(
Умрла је пре  27 година)


Мој отац се опоравио 
и руке му више не дрхте
Моја бака више 
није повијена


Сваки од њих ме учи како да се сетим
Да заборавим


Ја сам провидан
Док одлазим
Држећи у руци
Цвет.

 

4.

 

Сто са четири ноге
Равн
а површина

Поставите га на талас
е
Дно се не предаје
Лети као магла
Да ли је светло као облак
Шушти као лишће

Затварам очи

Наставник 
оцењује
Даје ми два бода… десет бодова ...
Чак и нул
у
На врху 
моје лаве.

 

5.

 

Јаје
Топло испод
Крила 

мајке која лежи на њима


Ја мирно спава
м у планинском ваздуху
Дрво сенчи
Вода која 
запљускује пиринач
Кораци јелена


Лежање унутар љуске јајета
Постепено 
попримама облик мрава
Живина и живине

Као и многе животиње
Растем на 
Снови
ма раног сунца и
Од кише
Од звезда које падају 
Све доле до земље

Отресајући љуску светлости
Ја отвор
ам очи и устајем.

 

6.

 

Црно воће
Сазре
ло високо на небу
Где лотоси
И хризантеме цветају

Моја коса и рамена су бел
и
Мој стабљика
Почиње да жути

Црне површине се смањују
Нестају брзо

Рука
Сахрањује ме у јаму 

Не треба ми вода 
Ја раст
ем као младице у пустињи.

 

7.

 

Између круа светлости око мене
И празнин
е таме
Стоји зид 
непалског папира

Јa размишљам
Да нацртам цртеж на њему

Из мрака
Неко пише на једној страни папира
Назив 
мог цртежа.

 

8. 

 

Птице позивају, сан, капи воде које падају ...
Цртање вертикалне линије

Глас, туга, пољупци ...
Цртање хоризонталне линије

Линије које се секу
Искрице су светлости
Кој
е вам показују пут понекад
А некада заслепљују


Ја се 
скрашавам
Да би
х се даље повукао од линије.

 

 

9.

 

Ја отворим чакру*
Светло не испуњава 
моје тело
Тама 
је и даље уперена ка мом челу
И 
мојим леђима

Ја отв
арам очи да гледам вату која гори

Ватра је капија
За некога ко напушта скривање и таму
Да би
 се вратио на хладном место

Гледам!

Ја 
гутам ватру очима
Ја 
уништавам прикривање и таму

Мојим очима.

___________

* Енергетска тачка људског тела, према Хинду и тантричкој традицији.

 

 

10.

 

Голубице које се смеју
Заробљен
е у мрежу
Поред мамац птица
Њихове очи су 
зашивене


Али 
њих никада ништа не боли!

Он
е плачу у рукама убица птица
Затворен
е у затворским ћелијама
Он
е су очерупане и изкрвариле 
Али 
њих никада ништа не боли!

Он
е су печене до златне боје
Унутар 
намашћеног тигања

Али њих никада ништа не боли!

Моје мисли 
се смењују неповезане

Ја отвор
ам очи да гледам тек 

пожњевено поље


Видим голубице које се смеју 

и прикупљају пиринач

Он
е долазе у јатима
Прикупља
ју пиринач.

 

11.

 

Ја сам керамичка ваза која отвара уста
Спољном свету


У мени
Врт је 
инкубатор за саднице
Рано сунце натапа
Свак
е биљке корен

На обали реке
Моје ноге дотичу плиму испод

На надолазећој плими
Риб
е и шкампи су опуштене
Не пливају
Брод плови без 
иједног весла

Не могу да седим дуго
Вода 
капље низ странице чамца
Птице 
се чују високо изнад

Неко покуца јако
На вазу.

 

12.

 

Паукова мрежа је исплетена
Између два краја грома
У 
еху који прави метак
Туп ударац електричног чекића
Пиштаво дрмусањевоза
Звук астероида 
који пада на земљу

 

Пружене сјајане нити

У безброј пролазака
Звукови који нестају

Само 
се паук враћа
И 
преде више нити.

 

 

13.

 

Светлост заласка сунца  бачена је преко мојих груди
Када почнем да медитирам

Јед
ан сунчев зрак је капија
Кроз коју започињем путовање

У тишини постајем песак или камен 
Временски ништаван
И 
у ноћи нетакнута тама

Не 
више сува
Не 
више оштра
Ја сам једнак
И мешање 
са светом


Када се вратим након дугог путовања
Сунчев зрак  је још увек тамо.

 

 

14.

 

Мост спаја две обале
Са челичним рамом
Направљен је од тамне цигле 


Њихова 
боја остаје црвена дуги низ година

Када су цигле сложене једне до других

Пут је гладак

Са тешким људским корацима
Или звуци
ма копита животиња
Мост почиње да вибрира

Седим у лотос 
позицији*
Испод моста вода је 
мирна

Знам да водена струја и даље тече.

 

________

Седећи положај у коме су ноге постављене на супротним бутинама.

 

 

15.

 

Црна птица тоне 
Црни кров
Црна земља
И безбојн
о светло


Све 
постаје бело попут млека.


Ја гори
м као стабло дрвета
Кога су избушили инсекти
Птица је рањен
а
Тло је 
грчу
Све вегетација је отрован
а

Прикупљам светло
И 
сакупљам сузе
Да 
прође кроз наше ране

Све 
постаје бело попут млека.

 

 

16.

 

Ја сам у базену до цвета
Сав мирис се задржава
Близу тла

Небо 
се окреће изнад моје главе
Ја 
се претварам у препреку

Ствари око мене раст
у
Стар
е

Цвет у средини
Диже стаклени весник
Обележава данас

Сада

Прошлост
И будућност
Погледајте једни друге са две стране

Цвет представља 
усне Буде.

 

 

17.

 

Грандиозна кап воде
Леж
и у дубоком бунару


Концерт бр. 1 у Д молу од Ј.С. Баха
Пада у бунар
Мале капи воде
Носе зелено светло


Зелени пиринча садница
Семе
Пупољци банане
Поље 
младог дуда


Сезона је хлорофила
Рођен из капи воде
У облику зелених јаја

Отицање 

Прелива у земљу.

 

 

18.

 

Кроз свећу
И у други свет

Очи отворене
У сенци зида

Ја сам на раскрсници
Многи системи 
препорука
Многе душе анимирати
Нежив
И неименован.

Што 
је свест више испуњена звуком 
И 
перцепција боја

Више је 
увек мирно
И слободно у свим стварима

 

19.

 

Светло
Раздваја стабло


Жута на једној страни
Тамно љубичаста са друге стране

Кора је глатка на једној страни
Груба са друге стране

Сап се разликује на двије стране
Бео
Црн
Затвор
ам очи и дишем
Дрво расте


Обе половине дрвета имају исте цветове боје
Цветања у гомили 
испред зрака светлости 

Оштрог као оштрица секире.

 

 

20.

 

Чаша воде
Налази се испред свеће

Безбојно светло
Које капље одозго
Показује пут за воду да измири

Што више 
провидан постајем

Шиљак замка
Црне стреле
Бег
Из мојих табана и дланова.

 

 

21.

 

Ја сам изгубљен у свету играчака
Лутки за дечекаи девојчице
Осмех поред вунене рибе
Дрвен
и петао
Чврсто стоји на једној нози
Папирни делфин
Носи мали глобус на глави

Сви су непокретни
у ништавилу
Ореоли снова
Људске деце 
Они који су се крећ
у

Да би били природни, једнаки, невин
Ја сам од вуне, папир
а, дрвета ...

 

22.

 

Звукови висећих звона 

Падају у ноћи као пенушаво семе

Једва 
схватам
Стабла 
дрвећа су управо порасла
Врт се смањио до величинезагрљаја


Још једна успаванка 
која долази од висећих звона

Седим

Спусти кавез око мене да заустави ветар
И безброј звукова


Висећа звона су нанизана

На врху неба.

 

 

23.

 

Само у тишини схватам
Да сам у зазен
у са многим другим
измешаним аурама
Из других простора

Ја лечим своје ране
Али друге
Лече непознате пацијенте 


Пацијенти не знају
Они пролазе кроз ауре.

 

24.

 

Два објекта су на столу
Сат
Притискивач за папир

Не могу да прочитам књигу
Или 
да мислим о било чему


Мој ум је нејасан
Док дуго гледам у сваки објекат


Окренем један од њих
Подеси
м размак између

Видим 
један траг светлости
Између сата и 
притискивача за папир од шљунка.

 

 

25.

 

Један по један
Латице цвета опадају

Мирис
Да ли је 
лак и чист

Затворио сам врата чврсто
Не допуштајући никоме

 

Ни накошеном сунцу
Ни 
ветру који дува

Где се Буда управо појавио 
У оквиру 
несталног  простора
Између 
крунице цвета и земље.

 

 

26.

 

Кос птица која је управо одлетела
Има савршену хармонију боја

Сива птица
Две беле пруге на њеним образима
Једна црна тачка 
од груди до браде

Цртам 
птицу
И бој
у стрпљиво

Не тако!
Ипак не тако!

И даље седим овде
И посматрам птице које лете
И боје.

 

27.

 

Моје тело се уклапа у таму
Само моје руке остају запаљен
е

Дланови окренути нагоре
Као дв
е површине језера
Дв
е отворене чиније
Две зимске пећине
Дубоке јаме две звезде
Уста две рибе ...

Не мо
гу се наћи у свемиру
Парови
Као две руке
Спајање

Јер свака звезда, чиниј
а
Риба, пећина, језеро ...
Повезује 
посебну таму.

 

28.

 

У сумрак
Или вероватно у зору
Албатрос
Слеће на колац

Посматран издалека он је само црн

Као 
слика од исеченог папира
Или статуа са постољем
 

Море је браон
Ја 
ћу фокусирати своје мисли
На ходање по води
Без икаквих отисака

Иза мене
Птица не лети.

 

29.

 

На путу до обале
Лежи 
пешчани спруд 

шкољке
Лук 
таласа који запљускују

 

Обриси галебова лете 
Или само сле
ћу на хоризонту
Они су као контуре
Особ
а која леже лицем на доле

Ветар дува са мора
Лепи ме за моју кошуљу
Онда надувава тканину

Моје тело унутра
Јесте језгро
Горк
ог семена
Полузрелог воћа.

 

 

30.

 

Башта
Јама
Миран и транспарентан
Простор

Лептир
Црвен и усамљен
Једри
И лерша

Сле
че на врх дрвета  

Не
Није усамљен

Лептир је цвет
Из овог простора, ов
ог јарка и овебаште ...

Слеће
Да искључи време
Да би цвет постао пупољак.

 

31.

 

Небо је као лук
Ја сам у сред њ
ега


Ветар завија
Од врха моје главе
Кроз моје табане


Ја удишем великодушан ваздух
У морске дубине


Ја 
растежем лук

Да се дрвеће наслони на планинске обронке

Да сабије зору у ноћ
Као бор
  

 

Који се закачио за  земљу
Протеже своје 
гране ка небу

Моје срце усмерена ка мети

Енергија концентрисана у мом стомаку

Пуштам лук

Стрелица и ја летим паралелно са Земљином површином.

 

 

32.

 

Помаља се камена плоча
Њен комад још увек закопан у јами

Птица
Небо скрива 
њену путању

Ватра
Гори у чежњ
ивим очима


Борац црта свој мач
Када птица заврши свој цртеж на небу
Душа земље прожима камену плочу
Људи 
се претворити у угаљ у својој чежњи.

 

 

33.

 

Рука мога оца 
Моја је сенка
Д
ок мешам чај

Вода кључа
Пара се шири кухињом
Лишће чаја потопљено у земљаној посуди

Служим чај 
свом оцу
Дубоки мирис чаја меша се
Са 
мирисом биљке из врта
Дашак зноја мога оца

Држи 
земљану шољу
Рука мога оца сува и храпава

Мељу мојим длановима.

 

 

34.

 

Нови дан на обали
Таласи су 
умањили
Остављајући иза себе чист
у камену плочу

Неко је закорачио
И 
сео на њега
Птичији измет
И прашина 
која се таложи на њему

 

Ноћу
Вода поново расте и пере га

Море
је 
стрпљиво
годинама.

 

 

35.


Ветар 
ме је по изласку
Затвор
ио овде
Са листом


Гледа
м у оквир врата и решетке на прозорима
Знам да не могу сломити
Вене листа


Осим само његове жуте тачке
Раширити брзло
Али влага дише
У зеленим хлорофил
ним површинама

Не треба претеривати
У пролеће.

 

 

36.

 

Ја сам накит


Начињен од металних шипки

Савијен и закачен
Папиром причвршћеним на моју главу

Само из љубави
или бес
а
Легура је савијен
а

Синоћ у сну
Тај накит
Растао је брзо
Од семена до листа.

 

 

37.

 

Изгубио сам се у продавници тканина
Ролне тканина нагомила
не као трупаци
Спретно се провлачим кроз њих

Ово је тамно браон

Плава
То је наранџаста
Чисто бела
Бордо црвена ...

Било која боја
Више је него довољна
Да 
нека особа носи током свог живота

Ја ходам
Држ
ћи чашу воде
Моја једина брига је
Просипање 
приликом сваког корака

 

 

38.

 

Ја сам вегетација
Светло
ст мог претходног живота
Црта на белом платну

Моје тело је имобилисано
Облогама
Чекајући 
да корење продре са свих страна

Некада пропада
Некада цвета
Обоје је заједничко искуство на овој светлости.

 

 

39.

 

Ставих на гомилу пет облутака шљунка
И нацртати кругове таласа око њих

Данас схватам
Да нисам био у праву

Од пет облутака шљунка 

Простиру се праве линије

Нећу више да слажем
Ствари једне на другу никада више
У мом видном пољу.

 

 

40.

 

Река пресушује
Ходамо 
кроз њено корито


Када вода
 почне да расте
Вероватно ћемо 
приметити.

 

 

41.

 

Скицирам на папиру
Танке линије
 оловком
Надоле потези праве лишће 
Нагоре они су цвеће.
.

 

 

42.

 

Ја седим под плаштом светлости
На самом дну


Када 
Он шета
Његов огртач ме дот
иче
Понекад одозго
Понекад одоздо

Ја сам обојен светлом када се будим
Али када спава
м
Ја то препуштам сно
вима

Постоје снови
Где не можете да пронађете 
таму.

 

 

43.

 

Седим
И 
бацам цвеће по води

 

Ослобађам га
На 
огромној површини

И јасно

Звона
Звони кроз моје теле
У дубин
и воде

Донг!
Ја тонем
Онда се 
поново појављујем.

 

 

44.

 

Са врха врда
Видим 
унутрашњост земље
Пламени 
црвено око
Које гледа у небо

Земља
У облику ока

Пламтеће црвено
Лебди далеко...
Лебди...

 

45.

 

Посуда воде и ја смо беле боје
И земља древно жута
Поље испред
И звоно
Тамно жуто


Пругаста мачка у дворишту
Има беле 
закрпе на леђима


Ја звоним жуто
Звоно
Бела боја се шири


Мачка хода тихо
Отресајући сунчеву светлост на земљу

Шета све док
Не постане само бела мрља.

 

 

 

 

 


Nhà thơ - Dịch giả Lê Đình Nhất-Lang






Nhà thơ - Biên tập viên Susan Blanshard

 

 


Translated from Vietnamese by 
Lê Đình Nhất-Lang

Edited by Susan Blanshard


 

 

 

 

 

Silence

 

 

A thousand dharmas come back to one, where does one go?

A ZEN KOAN

 

1.

 

A page

Opens territories of letters 

Forests and mountains

Rivers and lakes

Roads of letters

 

Holding the book

I

I am a letter

 

The letter strokes are my rhythmic breath

My upturning palms

My slash of black hair

My yellow skin

 

The light on the page

Reduces the world

And me 

Into one.

 

 

2.

 

A small stream in the mountain

Flows steadily

Into a lake without a sound

 

Fish swim

Water remains at the same level

A kingfisher

Still perches

On a nearby tree top

 

At the throat of the outpouring stream

Waves gently expand in circles

And fade

 

The lake bottom is infinitely silent

As the mountain moves with the water.

 

 

3.

 

A stream of light is surrounding 

Me

At the foot of the altar tower

 

Drawing near to my father’s face

(He was 3 years gone)

Drawing near to my grandmother’s face

(She was 27 years gone)

 

My father has recovered from hand trembles

My grandmother no longer stoops

 

Each of them teaches me how to remember

A way to forget

 

I am transparent

 

As I leave

Holding in my hand 

A flower.

 

 

4.

 

A table with four legs

A flat surface

 

Place it on waves

The ground doesn’t yield

It flies like fog

Is light as a cloud

Rustles like leaves

 

I close my eyes

 

The teacher is grading

Giving me two points… ten points…

Even a zero

On top of my head.

 

 

5.

 

An egg

Warm under

Its brooding mother’s

Wings

 

I sleep soundly in the mountain air

Tree shades

Water that pounds rice

Deer footsteps

 

Lying inside the eggshell

I gradually take the form of ants

Fowl and poultry

 

Like so many animals

I grow up on

Dreams of early sunlight

Of rains

Of stars falling

Down to earth

 

Shaking off the shell of light

I open my eyes and stand up.

 

 

6.

 

A black fruit

Ripened high in the sky

Where lotuses

And chrysanthemums are blooming

 

My hair and shoulders are white

My stalk

Begins to turn yellow

 

Black areas are shrinking

Vanishing quickly

 

A hand

Buries me in a pit

 

Needing no water

I grow as a sapling in the desert.

 

 

7.

 

Between the circle of light around me

And the void of darkness

Stands a wall of nepal paper

 

I contemplate

Making a drawing on it 

 

From darkness

Someone is writing on one side of the paper

A name for my drawing.

 

 

8. 

 

Bird calls, a dream, falling drops of water…

Draw vertical lines

 

A voice, sadness, kisses…

Draw horizontal lines

 

The intersecting lines

Are sparkles of light

Which show you the way sometimes

And blind you other times

 

I settle down

To pull the lines further apart.

 

 

9.

 

I open my chakras (*)

Light does not fill up my body

Darkness still centers on my forehead

And my back

 

I open my eyes to watch a burning fire 

 

Fire is the gate

For one to leave concealment and darkness

To return to a cool place

 

I watch!

 

I swallow the fire with my eyes

I destroy concealment and darkness

With my eyes.

 

_____________

(*) Energy points inside human bodies, according to Hindu and tantric traditions.

 

 

10.

 

The laughing doves

Trapped in a net

Next to a decoy bird

Their eyes are sewn shut

 

But they are never in pain!

 

They cry in the hands of a bird-killer

Incarcerated in prison cells

They are plucked and bled

But they are never in pain!

 

They are roasted golden

Inside a greasy pan

 

But they are never in pain!

 

My thoughts turn incoherent 

 

I open my eyes to watch the field just harvested

See laughing doves collecting rice

 

They come in flocks

Collecting rice.

 

 

11.

 

I am a ceramic vase opening its mouth

To the outside world

 

Inside me

A garden is incubating seedlings

Early sunlight soaking

Each plant root

 

On a river bank

My feet touch the tide ebbing beneath

On a rising tide

Fish and shrimps just let go

Without swimming

A boat floats with no one paddling

 

I cannot sit for long

Water tapping on the sides of this boat

Birds calling from high above

 

Someone knocks hard

On the side of the vase.

 

 

12.

 

A spider web is spun

Between two ends of thunder

Within a bullet’s echo

An electric hammer’s thud

A train’s screeching jolt

The sound of an asteroid falling on earth

 

A shiny thread is stretched out

In countless fleeting

Disappearing sounds 

 

Only the spider turns back 

And spins more threads.

 

 

13.

 

Dawn’s light is thrown across my chest

When I begin to meditate

 

One strip of sunlight is the gate

To begin a journey

 

I silently become sand or a stone

Inane in weather

And night’s pristine darkness

 

No longer dry

No longer sharp

I am equal to

And mixing into the world

 

As I return after a long journey

That strip of sunlight is still there.

 

 

14.

 

A bridge spanning two riverbanks

With a steel frame

Is built with dark bricks

 

Their insides remain red through many years

 

When bricks are laid next to each other

The road is smooth

 

With heavy human footsteps

Or sounds of animals’ hooves

The bridge begins to vibrate

 

I sit in lotus position*

Under the bridge the water is still

 

I know the current is still flowing.

 

__________

A cross-legged sitting position in which the feet are placed on opposing thighs.

 

 

15.

 

A black bird sinks in

A black roof

A black ground

And colorless light

 

All is whitening like milk.

 

I am burning like a tree trunk 

Hollowed out by insects

The bird is wounded

The ground is convulsing

All vegetation is poisoned

 

I gather light

And collect tears

To stream through our wounds

 

All is whitening like milk.

 

 

16.

 

I am in zazen next to a flower

All fragrance lingers

Near the ground

 

The sky turns over my head

I am turning into an obstacle

 

Things around me growing

Getting older

 

The flower in the middle

Erects a glass post

Marking today

Now

 

Past

And future

Look at each other from two sides

 

The flower represents Buddha’s lips.

 

 

17.

 

A grandiose drop of water

Lying in a deep well

 

Concerto No. 1 in D minor by J.S. Bach

Falls into the well

Small drops of water

Carry green light

 

The green of rice seedlings

Seeds

Banana buds

A field of young mulberry

 

It’s the season of chlorophyll

Born out of water drops

In the shape of green eggs

 

Swelling

Overflowing the ground.

 

 

18.

 

Through the candle

And into another realm

 

Eyes open

In the shadow of a wall

 

I am at the crossroads 

Many systems of reference

Many souls animate 

Inanimate

And unnamed

 

The more awareness is filled with sound

And color perceptions

 

The more one is still

And free in all things

 

 

19.

 

Light 

Splits a tree trunk

 

Yellow on one side

Dark purple on the other

 

Bark is smooth on one side

Rough on the other

 

Sap is different on two sides

White

Black

 

I close my eyes and breathe 

The tree is growing

 

Both halves of the tree have the same color flowers

Blooming in crowds before a hatchet blade of light.

 

 

20.

 

A glass of water

Is placed in front of the candle

 

Colorless light

Dropped from above

Shows the way for water to settle

 

The more transparent I become

 

Spike trap

Black arrows

Escape

From my soles and palms.

 

 

21.

 

I am lost in the world of toys

Boy and girl dolls

Smile next to a fish made of wool

A wooden rooster

Stands firmly on one foot

A paper dolphin

Carries a tiny globe on its head 

 

All are immobile

In nothingness

The halos of dreams

Of humanities’ children

Those who are moving

 

In order to be natural, equal, innocent

I am made of wool, paper, wood…

 

 

22.

 

Sounds of wind chimes

Fall in the night as sparkling seeds

 

I hardly realize

Tree trunks have just grown

The garden has shrunk into an arm’s embrace

 

Another lullaby of chimes

I sit up

 

Drop a coop around me to stop the wind

And a myriad of sounds

 

The chimes are strung

On top of the sky.

 

 

23.

 

Only in silence I realize

That I am in zazen with many others

Mixing auras

From other spaces

 

I heal my own wounds

But others

Are treating unknown patients

 

The patients don’t know

They are going through auras.

 

 

24.

 

Two objects on the table

A clock

A pebble paperweight

 

I cannot read a book

Or think through any subject

 

My mind is vague

As I stare at each object a long time

 

I turn one of them

Adjust the space between

 

I see a single trail of light

Between the clock and the pebble.

 

 

25.

 

One by one

A flower’s petals fall

 

Fragrance

Is light and pure

 

I shut the door tight

Not letting anyone in

 

Nor slanting sunlight

Nor blowing wind

 

Where Buddha has just appeared

Within the fleeting space

Between the receptacle and the ground.

 

 

26.

 

The ring-ouzel which just flew away

Has perfect color harmony

 

A gray bird

Two white stripes on its cheeks

One black spot from breast to chin

 

I draw a picture of the bird

And color patiently

 

Not like that!

Still not like that!

 

I keep sitting here

Looking at the flying birds 

And coloring.

 

 

27.

 

My body blends into darkness

Only my hands remain alight

 

My palms turn up

Like two lake surfaces

Two open bowls

Two winter caves

The deep pits of two stars

The mouths of two fish…

 

One cannot find in the universe

Pairs

Like two hands

Joining

 

Because each star, bowl

Fish, cave, lake…

Connects to a separate darkness.

 

 

28.

 

At dusk

Or probably at dawn

An albatross

Lands on a barrier pike

 

Seen from afar it is only black

 

Like a paper cut painting

Or a single block statue with stand

 

The sea is a calm brown

I focus my thoughts

On walking on water

Without leaving any footprints

 

Behind me

The bird no longer flies.

 

 

29.

 

On the way to shore

Lies a sand plot

Oyster shells

Bow in the lapping waves

 

Shapes of seagulls flying

Or just landing on the horizon

Are like contours

Of a person lying face down

 

Wind blowing from the sea

Sticks me to my shirt 

Then inflates the fabric

 

My body inside

Is the core

The bitter seed

Of a half ripe fruit.

 

 

30.

 

A garden

A ditch

A quiet and transparent

Space

 

A butterfly

Red and lonely

Glides

And flutters

 

It lands on a tree top

 

No

It is not lonely

 

The butterfly is a flower

From this space, this ditch, and this garden…

 

It lands

To shut down time

For the flower to become a bud.

 

 

31.

 

The sky is like a bow

I am in the middle of it

 

Wind howls

From the top of my head

Through my soles

 

I breathe earth’s generous air 

Into the deep sea

 

I stretch the bow

For trees to press against mountainous profiles

To compress dawn into night

 

Like a pine tree

Clutching earth

Stretches its branches to the sky

 

My heart aimed at the target

Energy concentrated in my belly

 

I release the bow

The arrow and I fly parallel to the earth’s surface.

 

 

32.

 

A stone slab emerges

Its chunk still buried in a pit

 

A bird

The sky hides its flight path

 

Fire

Burns in longing eyes

 

A martial artist draws his sword

When the bird finishes its sketch on sky

Earth’s soul permeates the stone slab

Humans turn into coal by their longing.

 

 

33.

 

My father’s hand

Is in my shadow

While I am mixing tea

 

Water is boiling

Steaming the kitchen

Tea leaves soaked in earthenware pot

 

I serve tea to my father

The deep tea fragrance is blending

With the aglaia fragrance from the garden

A whiff of my father’s sweat

 

Holding the earthenware cup

My father’s hand dry and rough

Inside my palms.

 

 

34.

 

New day on the coast

The waves have receded

Leaving behind a clean stone slab

 

Somebody has come to step

And sit on it

Bird feces

And dust settling on it

 

At night

Water rises again and washes it

 

The sea

Is patient

In years.

 

 

35.

 

The wind upon leaving

Imprisoned me here

With a leaf

 

Looking at the door frame and window bars

I know I cannot break

The leaf’s veins

 

If only its yellow spots

Spread out fast

But moisture is breathing

Into green chlorophyll areas

 

One should not overreact

In spring.

 

 

36.

 

I am a trinket

 

Made of metal bars

Bent and attached

With paper fastened to my head

 

Just out of love

Or anger

The alloy has been bent

 

Last night in a dream

That trinket

Grew up fast

Seed to leaf.

 

 

37.

 

I get lost in a fabric store

Rolls of fabrics piled up like logs

I use adeptness to sneak through

 

This is deep brown

Blue

That is orange

Delicate white

Bordeaux red…

 

Any color

Is more than enough

For one person to wear throughout his life

 

I walk

Holding a glass of water

My only concern is

Spilling on any step

 

 

38.

 

I am vegetation

Light from my previous life

Draws on a white canvas

 

My body is immobilized

In a group of sheaths

Waiting for roots to penetrate from either side

 

Once withering

Once thriving

Both are common experiences in this light.

 

 

39.

 

I stack up five pebbles

And draw circles of waves around them

 

Today I realize

I was wrong

 

From the five pebbles

Straight lines are radiating

 

I will not stack

Things upon each other any more

In my field of vision.

 

 

40.

 

The river runs dry

We walk across its bed

 

When water rises

We will probably be notified.

 

 

41.

 

I sketch on paper

Thin pencil lines

Downward strokes make leaves

Upward ones are flowers.

 

 

42.

 

I sit under the cloak of Light

At the very bottom

 

When He walks

His cloak touches me

Sometimes from above

Sometimes from below

 

I am dyed with light when waking up

But when sleeping

I leave it up to dreams

 

There are dreams

Where you cannot find darkness.

 

 

43.

 

I sit down

And drop flowers on water

 

Releasing them

On a surface vast

And clear

 

Bells

Ring through my body

Into the depth of water

 

Dong!

I sink

Then emerge again.

 

 

44.

 

On top of the hill

I see inside the ground

A flaming red eye

Looking at the sky

 

The earth

In the shape of an eye

 

Flaming red

Floating away…

Floating…

 

 

45.

 

The bowl of water and I are white

The ground an ancient yellow

The field in front

And the bell

Dark yellow

 

The tabby cat in the yard

Has white patches on its back

 

I ring the yellow

Bell

A white color spreads

 

The cat walks softly

Shaking sunlight all over the ground

 

It walks until

it is only a white spot.

 

 

 

 

 

Dịch giả - TS. Milutin Đuričković cùng đồng nghiệp Serbia


 

 

 

 

Tĩnh lặng

 

Muôn pháp về một, một đi về đâu?

CÔNG ÁN THIỀN

 

1.

 

Trang sách 

Mở mặt đất chữ

Rừng núi

Sông hồ

Những con đường chữ

 

Nâng cuốn sách

Tôi 

Là một chữ

 

Nét chữ nhịp thở

Bàn tay lật lên

Nét tóc cứng

Da vàng 

 

Ánh sáng trên trang sách

Thu thế giới

Và tôi

Thành một.

 

 

2.

 

Mạch nước nhỏ trong núi 

Chảy đều 

Xuống lòng hồ không tiếng động

 

Đàn cá bơi 

Mực nước giữ yên 

Con chim bói cá vẫn đậu 

Trên ngọn cây gần đó

 

Nơi họng nước đổ xuống

Vòng sóng lan nhẹ 

Mờ dần 

 

Đáy hồ lặng im

Núi theo mặt nước chuyển động.

 

 

3.

 

Luồng sáng đang vây 

Tôi 

Dưới chân ngọn tháp

 

Ghé sát mặt bố tôi

(Người mất đã 3 năm)

Ghé sát bà nội tôi

(Người mất 27 năm về trước)

 

Bố tôi đã khỏi bệnh run tay

Bà nội không còn đi còng

 

Mỗi người dạy tôi cách nhớ

Một cách quên

 

Tôi trong suốt

 

Ra đi

Trong tay cầm một bông hoa.

 

 

4.

 

Chiếc bàn bốn chân

Mặt phẳng

 

Đặt lên sóng 

Mặt đất không lún

Bay như sương

Nhẹ như mây

Reo lên như lá

 

Tôi nhắm mắt

 

Thầy giáo đang chấm bài

Cho điểm 2… điểm 10…

Cả điểm 0

Trên đỉnh đầu tôi.

 

 

5.

 

Quả trứng

Ấp trong đôi cánh

Của mẹ

 

Tôi ngủ say trong khí núi 

Bóng cây

Nước giã gạo

Tiếng chân hươu nai

 

Nằm trong vỏ trứng 

Tôi dần thành hình kiến

Hình chim chóc, gia cầm

 

Như bao muông thú

Tôi lớn bằng giấc mơ

Của ánh bình minh

Của cơn mưa

Bầy sao sa 

Trái đất

 

Rũ lớp vỏ ánh sáng

Tôi mở mắt đứng lên.

 

 

6.

 

Trái cây màu đen

Chín từ đỉnh trời

Nơi hoa sen

Hoa cúc đang nở

 

Tóc và vai tôi màu trắng

Chiếc cuống 

Bắt đầu ngả vàng

 

Màu đen đang co lại 

Tan nhanh

 

Có bàn tay 

Chôn tôi xuống hố 

 

Không cần nước 

Tôi mọc cây non trên sa mạc.

 

 

7.

 

Giữa quầng sáng quanh tôi

Và khoảng không tối thẳm 

Ngăn bằng lớp giấy dó

 

Tôi quán tưởng 

In lên đó hình họa 

 

Từ phía bóng tối

Ai đang viết lên sau mặt giấy 

Đặt tên cho bức tranh của tôi.

 

 

8.

 

Tiếng chim, giấc mơ, giọt nước rơi...

Thành đường kẻ dọc

 

Giọng nói, nỗi buồn, nụ hôn...

Là đường kẻ ngang

 

Đường kẻ giao nhau

Là đốm sáng

Lúc soi đường

Lúc làm lóa mắt

 

Tôi tĩnh lặng 

Kéo đường kẻ xa nhau.

 

 

9.

 

Mở các luân xa(*)

Ánh sáng không tràn cơ thể

Bóng đen còn tụ trên trán

Và lưng

 

Mở mắt nhìn lửa cháy

 

Ngọn lửa là cửa ngõ

Cho ẩn khuất, ám tối

Về nơi mát mẻ

 

Tôi nhìn!

 

Nuốt ngọn lửa bằng mắt

Tiêu diệt những ẩn khuất, ám tối

Bằng ánh mắt.

 

______
(*) Vùng huyệt đạo vận hành trong cơ thể người.

 

 

10.

 

Những con chim ngói 

Mắc bẫy trong tấm lưới

Cạnh chim mồi 

Hai mắt bị khâu

 

Nhưng không hề đau!

 

Chúng kêu lên trong tay gã sát chim

Bị nhốt vào những gian nhà tù 

Bị vặt lông, cắt tiết

 

Nhưng không hề đau!

 

Bị quay vàng

Trong chảo mỡ 

 

Nhưng không hề đau!

 

Tôi bị tạp niệm

 

Mở mắt nhìn cánh đồng mới gặt

Những con chim ngói đang nhặt thóc

 

Bay về từng đàn

Nhặt thóc.

 

 

11.

 

Tôi là chiếc bình gốm hở miệng

Thông với bên ngoài 

 

Trong tôi

Vườn ươm hạt giống 

Nắng sớm đang tưới 

Đẫm từng gốc

 

Bên dòng sông

Dưới chân tôi nước rút

 

Thủy triều lên

Tôm cá buông mình

Không bơi

Con thuyền tự trôi không cần ai chèo

 

Tôi không ngồi được quá lâu

Nước vỗ vào mạn thuyền róc rách

Tiếng chim trên cao 

 

Có ai đưa tay gõ mạnh 

Vào thành chiếc bình.

 

 

12.

 

Tơ nhện giăng

Hai đầu tiếng sấm

Giữa khoảng khắc tiếng vọng viên đạn

Tiếng búa máy

Đoàn tàu dồn toa

Tiếng thiên thạch rơi vào trái đất

 

Sợi tơ óng ánh kéo căng 

Giữa muôn tiếng động

Tan biến mong manh 

 

Chỉ còn con nhện bình thản quay về 

Dệt thêm những đường tơ.

 

 

13.

 

Bình minh vắt ngang ngực

Lúc tôi bắt đầu hành thiền

 

Dải nắng ấy là cửa ngõ

Khởi đầu cuộc lên đường

 

Tôi lặng yên làm cát đá

Ngây ngô trong mưa nắng

Bóng đêm trinh bạch

 

Không khô cứng

Không còn sắc nhọn

Tôi bình đẳng

Hòa trong thế giới

 

Đi xa trở về

Dải nắng ấy vẫn còn chỗ cũ.

 

 

14.

 

Là chiếc cầu vắt qua đôi bờ

Thân cốt thép

Được xây bằng gạch

 

Lòng viên gạch nhiều năm vẫn hồng

Lát cạnh nhau

Đường đi rất phẳng

 

Có tiếng chân người

Hay móng chân muông thú

Cây cầu rung lên

 

Tôi ngồi kiết già*

Dưới chân cầu mặt nước phẳng lặng

 

Tôi biết nước vẫn trôi đi.

 

________
(*) Ngồi vắt chéo hai chân lên nhau hình hoa sen.

 

 

15.

 

Chìm vào cánh chim đen

Mái nhà 

Mặt đất đen

Cùng ánh sáng không màu

 

Tất cả đang trắng ra như sữa

 

Tôi nóng một thân cây sâu đục

Cánh chim bị thương

Lòng đất quặn thắt

Vùng cây cỏ nhiễm độc

 

Gom ánh sáng 

Dồn nước mắt

Chảy qua những vết thương

 

Tất cả đang trắng ra như sữa.

 

 

16.

 

Tọa thiền cạnh bông hoa

Hương thơm ngưng lại 

Gần mặt đất

 

Bầu trời quay trên đầu 

Mình thành vật cản

 

Xung quanh cảnh vật đang lớn

Đang già

 

Bông hoa ở giữa

Dựng cột thủy tinh 

Làm hôm nay

Bây giờ

 

Quá khứ 

Tương lai

Nhìn nhau hai phía

 

Cánh hoa tượng hình môi Đức Phật.

 

 

17.

 

Giọt nước lớn

Nằm trong giếng sâu

 

Bản Concerto I cung Rê thứ của J. S. Bach*

Rơi vào lòng giếng 

Những hạt nước nhỏ

Mang ánh sáng xanh

 

Màu xanh lá mạ

Đọt mầm

Nõn chuối

Bãi dâu non

 

Mùa diệp lục

Sinh từ hạt nước 

Hình những quả trứng xanh

 

Dâng 

Tràn lên mặt đất. 

 

________
(*) Johann Sebastian Bach (1685 – 1750): nhà soạn nhạc người Đức.

 

 

18.

 

Qua ngọn nến

Vào cảnh giới khác

 

Nhiều con mắt mở 

Trong bóng tối bức tường

 

Tôi ở giữa 

Nhiều hệ quy chiếu

Những linh hồn hữu tri

Vô tri

Và chưa được đặt tên

 

Trí huệ vang âm thanh

Sắc giác 

 

Càng tĩnh lặng

Tự do trong vạn vật

 

 

19.

 

Ánh sáng

Chẻ dọc thân cây

 

Bên này màu vàng

Nửa kia tím thẫm

 

Một phía vỏ cây trơn nhẵn

Phía khác xù xì

 

Nhựa hai bên cũng khác

Trắng 

Và đen

 

Nhắm mắt thở nhẹ

Cây đang lớn

 

Hai nửa cây cùng một màu hoa

Nở chi chít dọc lưỡi rìu ánh sáng.

 

 

20.

 

Ly nước

Đặt trước ngọn nến

 

Ánh sáng không màu 

Buông trên cao

Soi cho nước lắng xuống

 

Tôi dần trong lại

 

Bàn chông đen

Những mũi tên đen

Thoát ra 

Từ gan bàn chân, bàn tay.

 

 

21.

 

Lạc vào thế giới đồ chơi

Những cô cậu búp-bê 

Mỉm cười bên con cá bằng nỉ

Con gà trống gỗ

Đứng vững trong tư thế một chân

Con cá heo giấy

Đội quả địa cầu bé nhỏ

 

Tất cả bất động 

Trong tính không

Hào quang giấc mơ

Của tuổi thơ nhân loại

Những người đang chuyển động

 

Được hồn nhiên, bình đẳng, thơ ngây

Tôi bằng nỉ, bằng giấy, bằng gỗ...

 

 

22.

 

Tiếng chuông gió 

Rơi trong đêm những hạt sáng

 

Tôi thoáng biết

Những thân cây vừa nở 

Khu vườn hẹp lại trong vòng tay 

 

Hồi chuông nữa vang lên

Tôi ngồi dậy

 

Rắc quanh tôi chiếc lồng ngăn gió 

Ngăn muôn tiếng động

 

Chuông treo 

Trên đỉnh trời.

 

 

23.

 

Tĩnh lặng mới biết

Mình tọa thiền cùng nhiều người khác

Đan hào quang 

Từ những không gian khác

 

Tôi tự chữa lành vết thương

Nhưng người khác 

Đang điều trị cho bệnh nhân xa lạ

 

Những người bệnh không biết

Mình đang đi qua hào quang.

 

 

24.

 

Hai đồ vật trên bàn

Đồng hồ

Viên sỏi chặn giấy

 

Tôi không thể đọc sách

Không nghĩ trọn một việc

 

Đầu óc mông lung

Nhìn rất lâu từng đồ vật

 

Tôi xoay một trong hai 

Đặt lại khoảng cách

 

Thấy vệt sáng duy nhất 

Giữa đồng hồ và viên sỏi.

 

 

25.

 

Từng cánh hoa 

Rơi xuống

 

Hương thơm

Nhẹ tinh khôi

 

Đóng kín cửa phòng 

Không cho ai vào

Không cho nắng xiên

Không gió thổi

 

Nơi Đức Phật vừa hiện 

Trong khoảng cách mong manh

Giữa đài hoa và mặt đất.

 

 

26.

 

Con khướu vừa bay 

Hòa sắc hoàn hảo

 

Nó màu xám 

Vệt trắng hai bên má

Ức và cằm loang đen 

 

Tôi họa lại hình chim

Nhẫn nại tô màu

 

Không phải thế!

Mãi không phải thế!

 

Tôi ngồi lại nơi đây

Nhìn chim bay 

Và tô màu.

 

 

27.

 

Cơ thể tôi lẫn vào bóng tối

Chỉ sáng đôi bàn tay 

 

Lòng tay lật lên 

Tựa hai mặt hồ 

Hai chiếc bát để ngửa

Hai cửa hang mùa đông

Hố trũng hai ngôi sao 

Miệng hai con cá...

 

Không thể tìm trong vũ trụ

Những cặp song trùng 

Tựa đôi bàn tay 

Khép lại

 

Bởi mỗi ngôi sao, chiếc bát

Con cá, hang sâu, hồ nước...

Nối với từng bóng tối khác nhau.

 

 

28.

 

Lúc hoàng hôn

Có thể hừng đông 

Con chim biển 

Đậu trên chiếc cọc chắn sóng

 

Nhìn xa chỉ một màu đen

 

Tựa bức tranh cắt giấy

Hay tượng đài liền bệ

Mặt biển lặng phắc màu nâu

 

Tôi quán tưởng 

Mình đi trên biển 

Không để lại dấu chân

 

Sau lưng tôi

Con chim không bay nữa.

 

 

29.

 

Lối lên bờ

Doi cát

Những vỏ sò 

Cúi đầu trong sóng vỗ

 

Dáng hải âu bay

Hay vừa đậu

Tựa chân trời gợn tấm lưng 

Người nằm sấp 

 

Gió biển thổi 

Dính tôi vào vạt áo

Rồi căng phồng

 

Cơ thể tôi ở giữa

Là chiếc lõi 

Hạt đắng

Của một trái ương.

 

 

30.

 

Vườn cây

Dòng mương

Khoảng không lặng im

Trong suốt

 

Con bướm màu đỏ 

Lạc lõng

Bay tung tăng

La đà

 

Đậu xuống đỉnh cây

 

Không

Nó không lạc lõng

 

Cánh bướm là bông hoa

Của khoảng không, dòng mương, vườn cây...

 

Đậu xuống 

Khép lại thời gian

Cho bông hoa thành nụ.

 

 

31.

 

Bầu trời cánh cung

Tôi ở giữa

 

Gió hú

Từ đỉnh đầu

Xuyên qua bàn chân

 

Khoan hòa khí đất

Tôi thở sâu lòng biển 

 

Giương cánh cung

Cho cây lá ép vào dáng núi

Nén chặt bình minh vào đêm

 

Tựa cây tùng                      

Bám đất 

Vươn cành lên bầu trời

 

Tâm hướng đích

Nén khí xuống đan điền

 

Buông cung

Tôi và mũi tên bay song song mặt đất.

 

 

32.

 

Một phiến đá nhô lên 

Thân vùi trong hố 

 

Cánh chim

Bầu trời cất giấu đường bay 

 

Lửa 

Sáng lên mắt nhớ

 

Võ sỹ rút kiếm khỏi vỏ 

Khi cánh chim vẽ hết bầu trời

Lòng đất thấm sâu phiến đá

Người biến thành than khi nhớ nhung.

 

 

33.

 

Bàn tay cha

Trong bóng dáng 

Tôi đang pha trà

 

Nước sôi

Khói bếp

Cọng trà ngấm trong ấm sành

 

Dâng cha

Hương trà thơm đậm

Hương hoa ngâu ngoài vườn

Mồ hôi cha bay ngang

 

Nâng chén sành

Tay cha khô ráp

Trong lòng tay tôi.

 

 

34.

 

Ngày mới ven biển

Sóng rút đi

Để lại phiến đá sạch 

 

Ai đến ngồi

Bước lên 

Cùng phân chim

Cát bụi tấp vào

 

Đêm về

Nước lại dâng lên rửa sạch

 

Biển 

Nhẫn nại như vậy

Nhiều năm.

 

 

35.

 

Gió ra đi

Giam tôi ở đây 

Bằng chiếc lá

 

Nhìn khung cửa và chắn song 

Tôi biết không thể bẻ gãy 

Những đường gân lá

 

Chỉ mong những đốm vàng 

Trên đó lan nhanh

Nhưng hơi ẩm đang phà hơi 

Vào khoảng xanh diệp lục 

 

Mình không manh động

Vào mùa xuân.

 

 

36.

 

Tôi làm vật trang trí

 

Bằng thanh sắt kết lại

Uốn cong

Trên đầu đính từng mẩu giấy

 

Chỉ vì yêu 

Hay giận 

Mà uốn cong

 

Đêm qua trong giấc mơ

Vật trang trí ấy 

Lớn nhanh như một lá mầm.

 

 

37.

 

Lạc vào cửa hàng bán vải

Nhiều cuộn chồng lên như đống gỗ

Phải khôn khéo mới len qua

 

Đây màu nâu trầm

Xanh dương

Kia màu da cam

Trắng nõn

Đỏ boóc – đô...

 

Màu nào 

Một người

Cũng mặc cả đời không hết

 

Tôi đi 

Tay cầm ly nước 

Chỉ lo 

Lỡ làm đổ lên cuộn vải nào.

 

 

38.

 

Tôi là cây cỏ

Ánh sáng kiếp trước

Vẽ trên toan trắng

 

Thân bất động

Trong tầng bẹ lá

Chờ sợi rễ đâm ngang

 

Từng lụi tàn 

Từng tươi tốt

Lẽ thường trong ánh sáng này.

 

 

39.

 

Tôi chồng năm hòn cuội 

Vẽ xung quanh những vòng sóng

 

Hôm nay tôi biết

Mình đã nhầm

 

Từ năm hòn cuội

Đang mở ra những đường thẳng tắp

 

Tôi sẽ không xếp 

Bất kỳ vật gì chồng lên nhau nữa

Trong tầm nhìn.

 

 

40.

 

Nước kiệt

Mình đi qua lòng sông

 

Bao giờ nước lên

Chắc sẽ được báo trước.

 

 

41.

 

Phác lên giấy

Từng nét chì mảnh

Nét rủ xuống làm lá

Đưa lên là hoa.

 

 

42.

 

Tôi ngồi dưới vạt áo Ánh sáng

Nơi tận cùng 

 

Người bước đi

Vạt áo chạm tôi

Lúc trên cao 

Lúc thấp

 

Tôi nhuộm sáng khi tỉnh thức 

Còn khi ngủ

Phó mặc giấc mơ

 

Có giấc mơ

Không tìm thấy bóng tối.

 

 

43.

 

Tôi ngồi

Thả bông hoa trên nước

 

Buông 

Trên mặt phẳng rộng

Và trong

 

Tiếng chuông

Qua thân thể tôi 

Vào đáy nước

 

Boong!

Tôi chìm 

Lại nổi lên.

 

 

44.

 

Từ đỉnh đồi

Thấy trong đất 

Một con mắt đỏ rực

Nhìn trời

 

Trái đất

Hình con mắt

 

Đỏ rực

Trôi đi...

Trôi...

 

 

45.

 

Bát nước và tôi màu trắng

Mặt đất ngả vàng

Cánh đồng phía trước 

Cùng chiếc chuông 

Vàng sậm

 

Con mèo mướp giữa sân

Lưng và đỉnh đầu khoang trắng

 

Tôi thỉnh chuông

Màu vàng 

Màu trắng lan đi

 

Con mèo thong thả bước 

Rũ nắng lên mặt đất

 

Nó đi cho tới khi

Chỉ còn một đốm trắng.

 

M.V.P

 

 

 

 

_________

(*) Tiếng Serbia (srpski jezik) là một ngôn ngữ trong nhóm gốc Slav, chủ yếu được nói ở Serbia, Bosna và Hercegovina, Montenegro và ở các cộng đồng Serbia khác. Tiếng Serbia chuẩn dựa vào phương ngữ Shtokavia, giống như tiếng Bosna hiện đại (trước đây gọi là tiếng Serbia-Croatia), có thể hiểu lẫn nhau và trước đây đã thống nhất dưới một ngôn ngữ thống nhất gọi là tiếng Serbia-Croatia. Ngôn ngữ này là một trong những ngôn ngữ chính thức (và thiểu số) của Serbia, Bosna và Hercegovina, Montenegro.

Nước Cộng hòa Serbia nằm ở trung tâm bán đảo Balkan, giáp với Hungary về phía bắc; Romania và Bulgaria về phía đông; Albania và Cộng hòa Macedonia về phía nam; và cuối cùng giáp với Montenegro, Croatia và Bosna và Hercegovina về phía tây. Đường biên giới hiện nay của Serbia được hình thành sau khi Chiến tranh thế giới thứ hai kết thúc và nước này trở thành một bộ phận của Liên bang Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Nam Tư. Khi Liên bang Nam Tư giải thể vào thập niên 1990, chỉ còn lại Montenegro ở lại với Serbia trong liên bang Serbia và Montenegro. Năm 2006, Montenegro tách khỏi liên bang và Serbia trở thành một quốc gia độc lập. (Nguồn: wikipedia.org)

 

 

 

 

 

 

Đồi núi Serbia