Kabanata II: MATINGKAD NA PAGKAPULA (Kapanahunan ng Basura – Epic). Mai Văn Phấn. Isinalin tungo sa Wikang Filipino Ni: Eden Soriano Trinidad. Chương II: THẪM ĐỎ - Trường ca “Thời tái chế”. Eden Soriano Trinidad dịch từ tiếng Anh sang tiếng Phi-líp-pin

Mai Văn Phấn

Isinalin tungo sa Wikang Filipino

Ni: Eden Soriano Trinidad – Philipinas

Translated into Filipino language

By Eden Soriano Trinidad – Philippines

Eden Soriano Trinidad dịch từ tiếng Anh sang tiếng Phi-líp-pin

 

 

 

 


Nhà thơ Eden Soriano Trinidad trên bìa tạp chí văn học Trung Quốc

 





Maivanphan.com: Nhà thơ Eden Soriano Trinidad (Phi-líp-pin) vừa gửi tôi Chương II trường ca “Thời tái tế” đã được bà dịch từ bản tiếng Anh của 
Nhat-Lang Le và Susan Blanshard sang tiếng Phi-líp-pin. Bà cho biết đang hoàn thiện những Chương tiếp theo. Xin trân trọng cảm ơn Nhà thơ Eden Soriano Trinidad đã dành thời gian và tâm huyết cho thơ của tôi!


Poet Eden Soriano Trinidad (Philippines) has just sent me Chapter II of my epic “Era of Junk” which was translated from the English version of Nhat-Lang Le and Susan Blanshard into Filipino language. The next chapters are also under her finalization. I would like to give my respectful thanks to Poet Eden Soriano Trinidad for having spent time and devotion on the translation of my poetry!

 


 


Kapanahunan ng Basura

(Epic)

 

 

 

 

 

Kabanata II: MATINGKAD NA PAGKAPULA

 

 

Ginising ng malamlam na liwanag ng lampara sa gabi ang isang ilog ng dugo.  Naghalo-halong mga dugo at dumaloy nangamoy malansa. Isang  pagkahumaling sa pula.

 

 

*

 

Tila- merong nagtali ng lubid sa palibot ng aking leeg at kinaladkad ako sa may masikip  na pasilyo tungo sa malamlam at mamasa-masang sulok. Napatingala ako at naramdaman kong may bumara sa aking lalamunan. Maya’t-maya ang katawan ko ay tumatama sa pako o matalim na bubog ng salamin sa sahig. Nahiwa ang aking balat, nagdurugo sa nakakapasong sakit. Naging madulas ang aking katawan sa dumadaloy na dugo, at napadausdos ako gaya ng palos sa putikan. Napaungol ako sa bunton ng mga kuto at duguang mga hayop. Mabilis na tinanggal ang lubid sa aking leeg upang gamitin naman sa iba pang kasunod ko. Nakita ko ang pagpapalit ng mga bantay sa unahan, pigil hininga, nakadapa ako, hindi gumagalaw, nagkunwaring ako ay patay na.

 

 

*

 

Sa pagpapalit ng bantay, hindi ko nakita ang naunang kapalitan na may iniabot dito sa kapalitan niya ngayon. Ang bagong sundalo ay pasimpleng nakatindig lamang sa kanyang puwesto.Maaring ito ay isang butas, isang pagkakataon, maliit na pagkakamali, nagkulang sa responsibilidad. Malamang nagkamali sila ng pagpapatupad o marahil kinasayanan na ng mga bantay ang kanilang gawain , dahil sa matagal na panahon walang malaking pagkakamaling nagaganap sa  bantayan, walang nadudulas o napapalampas  na nagiging dahilan ng pagkakaroon ng seryosong usapin. Dahan-dahan akong gumapang sa walang kamalay-malay na bantay at hinataw ko ng malakas ang likod ng kanyang ulo. Itinali ko siya sa bintana ng bantayan. Hinubad ko ang kanyang uniporme,pinakawalan ko ang mga humihinga pang mga hayop, umaasang mabubuhay pa sila. Mabilis akong tumakas.

 

 

*

 

Nahintakutan ako sa aking pagkabangungot kung saan ang mga pananim ay nagkulay dilaw at nangalanta, wala ng sigla tulad ng maysakit na anemia. Ang mga natuyong dahon ay ipinaalala sa ‘kin ang mga kapanahunan ng malawakang pagkaubos ng dugo, kapanahunan ng pagiging mura ng halaga ng dugo, kapanahunan na pinagsasamatalahan ang pangangailangan sa dugo. Isang kaluluwang nakilala kung ano ang kasarian niya ang tumalon sa madahong tangkay at inaming  dati itong patak ng dugo. Isang di-kalayuang puno at taga-pitas ng bulaklak ang mga ulo’y napapailing at huminto na sa pakikipagtalo sa mga nalulungkot na kaluluwa. Yaong patak na dugo pala ay kaparehas ng hugis ng patak ng hamog may dalang liwanag mula sa liwanag ng bituin sa gabi, sariwang hamog sa kinaumagahan, gumuhit na sabaw ng kahel ay dumadaloy sa baba ng sanggol. Ito ay isang  patak ng luha na nanuyo na sa sulok ng mata na punong-puno ng pag-asa at umaasam.

 

 

*

 

Nabubo ang mga dugo sa malawak na bakuran ng mga kabahayan sa nayon pagkatapos ng sesyon ng pampublikong pagtanggi sa panahon ng reforma sa lupa. May isang babaeng kinasuhan ang kanyang biyenang lalaki na pinilit at ginawa siyang alipin nito sa pakikipagtalik, ngayon ay patay na at kapwa sila nakalibing sa iisang sementeryo. Ang kaluluwa niyang hindi matahimik ay kumakatok sa kabaong ng kanyang biyenang lalaki, humihingi ito ng paumanhin tuwing sumasapit ang gabi. Bumabalik ang kaluluwa ng lalaki sa mga buhay sa panaginip, sinasabihan niya sila na mamili ng pinaka-masiglang araw bago matapos ang tagsibol upang doo’y minsan pang isalaysay ang kanyang buhay. At pagkatapos ay huwag ng muli pang babangitin.

 

 

*

 

Ang napapanaginipan na mga dugo at nangangalingasaw na masansang na amoy ay nagmumula sa mga selda na ginagamit sa mga makabayang sundalo, silang mga tapat hanggang kamatayan. Labis ang kanilang paniniwala sa mga paniniwalang kanilang pinili, at nangangarap sila ng pinaka-mainam para sa mga mamamayan at sa bayan. Tumestigo sila laban sa mga nagtaksil sa paniniwala at samahan na sinadyang mantsahan ang totoong layunin at tahakin ng mga dugong dumaloy. Sa aking panaginip, nakita ko ang mga kandado ng mga pintuan ng mga solong selda na nabuksan. Ang masansang na amoy ay naroon pa rin ngunit ang mga makabayang sundalo ay matagal ng wala roon.

 

 

*

 

Sumagitsit ang mga dugo. Namuo , dugo sa dugo, sa bawat labanan. Ang kagubatang naliligo sa dugo ay napuno ng mga naaagnas na mga katawan ng tao. Nakita ng mga ilog, kabatuhan na nakulapulan ng mga dugo pati ang mga sapa, lawa ang mga namamaga, nakalutang na mga katawan. Nabubo ang mga dugo meron o walang nakamasid. Doon nagtapos ang kanilang kapalaran at natapos na magpakailanman. Bumukal ang dugo, at halos dumudugo ang loob ng kanilang katawan. Mabilis na namuo ang mga dugo, at hindi na mabuo. Nahugasan na ang mga dugong dumanak, binura lahat ng palatandaan, dumadaloy ang mga dugo sa maitim na awang ng lupa at sumama sa mga dumi ng mga kanal.  Kumakampay at tumatawag ang mga dugo sa isa’t -isa, kahit hindi sila nagpapangita.

 

 

*

 

Sa gabing ito, ang lahat ay mahimbing na natutulog, habang ang duguang ilog ay patuloy sa pag-agos. Nangakanganga ang mga tao habang natutulog, mga paa at kamay ay pawang nangakahulilip, tila mga natutulog na mga bulaklak na ang mga talutot ay nakasara, natutulog na animo’y mga bulok na prutas, natutulog na tila ibong ibis ang posisyon, nakapamalungkot, animo patay na, natutulog na ang mga ulo ay nakatungo,merong natutulog na nakatayo, may nangaka-upo, natutulog habang nagtatrabaho,may natutulog na nakasubo ang pagkain sa kanilang bibig, may natutulog na nakayakap sa kanilang mga dibdib ang mga kamay, merong mga nangakahimbing na inunan ang kanilang mga braso, may natutulog na nakapatong ang mga braso at mga binti sa kanilang katabi, may nakadapa, natutulog na nakatagilid sa kanyang kanang tagiliran meron sa kaliwang tagiliran, natutulog na tumutulo ang laway, umuungol, nakadilat ang mata habang natutulog, may naglalakad habang natutulog at binubuksan ang pinto, umiihi habang natutulog, nananaginip habang natutulog,  nagngangalit ang mga ngipin habang tulog biglang hihinga at maghihilik ng napakalakas.

 

 

*

 

Nagbalik ang mga alaala, pinawi ang mga puwang ng nagdaan. Matatalim na mga bagay ay nangakausli sa mga kahoy na may mga pako, malakas ang putok sa bawat mga bala, ginagamit panangga ng mga tao ang kanilang mga sariling katawan habang inuumang ang mga baril o ibinabalandra sa dingding, natuyong tinta ay nagmantsa sa lamesa na ginagamit sa pag-iinterogasyon, patong-patong na listahang mga papel ng mga naganap na pagpupulong, may isang saradong kahon ng balota, may nagdiriwang dahil nadagdagan ang sahod, namasyal sa ospital upang dalawin ang mga maysakit, namigay ng mga bulaklak sa mga taong nagsipagretiro na, sa huling pagkakataon pinagmamasdan ang mukha ng mga kamag-anak, binabati ang ilang tumaas ang tungkulin… Ang lahat ay pawang malamig ang pakikitungo, gaya ng gumaganap lamang sa isang palabas. Bigla, animo isang mahikerong lumabas ang tagapamahala ng palabas, misteryosong nakangisi at saka lumabas upang magsindi ng sigarilyo. Bigla na lamang siyang naging isang tagapag-ayos, isang makapangyarihan at isang propeta.

 

 

 

 

 

Chapter II: DEEP RED

(Era of Junk – epic)

 

 

A fading night lamp wakes up a river of blood. Blood mixed with blood and the foul trickles down. A red obsession.

 

 

*

 

It’s like — someone has just tied a rope around my neck and dragged me through a narrow corridor into the murky and dank. I turn my head up and feel my throat block. From time to time my body impales upon a nail or a shard of glass on the ground. I am scraped, bloody with such burning pain. Blood makes my body slippery, and I slither like an eel on mucky mud. I am heaved into a heap of fleeced and bled-out animals. The rope around my neck is quickly removed to reuse in the dragging of other bodies behind me. I see the change of the guards beginning, so I hold my breath, lie face down, stay motionless, fake my own dead body.

 

 

*

 

At the changing of the guard, I do not see the guard from the previous shift hand over anything to the one from this shift. The new soldier simply stood in his position. Perhaps this is a loophole, an opportunity, a slip, a lack of responsibility. Perhaps they executed the process incorrectly. Or maybe it has become the guards’ routine or habit, because for a long time there have been no big mistakes at this watchtower, no slip-ups to cause a serious issue. I crawl up behind the unsuspecting guard and unleash a mighty blow to the back of his head. I tie him to a watchtower window, don his uniform, release the still-warm animals, hoping they will survive. I quickly escape.

 

 

*

 

I suffer through a nightmare where vegetation is turning yellow and withering, raining down bouts of anemia. Dried leaves bring me to an era of blood loss, an era of blood undervaluation, an era of praise for blood in its exploitation. A soul of unknown gender climbs a leaf stem and admits it was once a drop of blood. A nearby tree and flowerpecker shake their heads and withdraw from arguing with a sad soul. That drop of blood then has the same shape as a dewdrop bearing lights from night stars, a raindrop fresh from the morning, a streak of orange juice as it dribbles down a baby’s chin. It is a teardrop settling in the corner of an eye full of hope and expectation.

 

 

*

 

Blood has been spilled in vast puddles on the yard of the communal village house after sessions of public denouncement in the land reform period. A woman who once falsely accused her father-in-law of forcing her to be his sex slave,  is now laid to rest in the same cemetery where he has been buried. Her restless soul comes over to knock on his casket, apologizing to him each evening at dusk. He came back to the living in a dream, telling them to choose one of the brightest days in late spring to retell his sad story, just once. Then never to talk about it again.

 

 

*

 

The dream of blood reeks of a strong odor specific to solitary confinement cells, those used for patriotic soldiers, loyal until death. They believe absolutely in the ideals that they have chosen, and they dream of the best for the people and Motherland. They bear witness to those who betray their own ideals and comrades by deliberately tarnishing their true path of blood. In my dream, I see the locks on the doors of the solitary confinement cells spring open. The strong odor is still there, but the patriot soldiers have long gone.

 

 

*

 

Blood erupts. Blood builds up, blood upon blood, in battles. Bled out forests are filled with decaying bodies. Bled out rivers and streams know bodies, ponds and lakes see bloated bodies, sink or float. Blood is spilled when many can witness it, and even when nobody can see it. Fates end themselves and are forever finished. Blood erupted, and bodies used to bleed internally. Blood clots fast and cannot clot. Blood is washed, erased of all traces, blood seeps into the dark soil spaces, escapes through veins of sewage. Blood waves and calls to each other, bloody without seeing.

 

 

*

 

Tonight everyone sleeps on into night, while a dark red river flows by. People sleep with their mouth open, sleep with their arms and feet extended, sleep like a flower closing its petals, sleep like rotten fruit, sleep in an ibis-like pose, sleep like dead, sleep with their heads bent, sleep standing, sleep sitting, sleep while working, sleep while holding food in their mouths, sleep embracing their chests, sleep leaning their heads on their arms, sleep with their limbs on somebody next to them, sleep face-down, sleep on their right sides, sleep drooling, sleep moaning, sleep with their eyes open, sleep while they walk to the door and open it, sleep while peeing, sleep while having a nocturnal emission, sleep — gnashing, suddenly passing wind, snoring like thunder.

 

 

*

 

Memories arrive, taking back the space of the past. Sharp ends pointing up from spike-boards, a dry explosion from each bullet, people using their own bodies as gun mounts or to plug crenelles, ink stains dried on an interrogation table, piles of numbered meeting minutes, a sealed ballot box, a celebration for a salary increase, a trip to the hospital to visit the sick, giving flowers to a retiring person, looking at the face of a relative for the last time, congratulating someone just promoted… All are showing up coldly, as exact as the casting chart for a play. The play’s director suddenly appears like a magician, smiles mysteriously then goes out for a cigarette break. In an instant he becomes an organizer, a clairvoyant, a prophet.



(Translated by Nhat-Lang LeEdited by Susan Blanshard)

 

 

 


 

Chương II: THẪM ĐỎ

(Trường ca “Thời tái chế”)

 

 

Ngọn đèn ngủ héo rũ đánh thức dòng sông máu. Máu hòa máu, tanh nồng, nhễu dài. Một ám ảnh đỏ.

 


*

 

Như có ai vừa thắt sợi dây thừng vào cổ tôi lôi đi trong hành lang hẹp. U ám và ẩm mốc. Tôi ngửa cổ, tắc nghẽn yết hầu. Chốc chốc thân xác tôi vấp phải chiếc đinh hay mảnh thủy tinh vương trên mặt đất. Tôi bị cào rách, đau rát, tóe máu. Máu làm thân thể tôi trơn nhẫy trượt nhanh hơn. Tôi tựa con lươn con trạch trườn trên mặt bùn nhão. Tôi bị ném vào đống xác súc vật đã bị vặt trụi lông, cắt tiết. Sợi dây thừng quanh cổ tôi nhanh chóng được cởi ra để lôi tiếp những thân xác khác phía sau. Nhìn tốp lính gác bắt đầu thay ca, tôi nín thở, úp mặt, bất động giả chết.


*

 

Không thấy người lính gác ca trước bàn giao lại gì cho ca sau. Người lính mới nhận ca đứng vào vị trí. Tôi thoáng nghĩ, có lẽ đây là một khe hở, một cơ hội, một sơ suất, thiếu trách nhiệm. Họ đã thực hiện sai quy trình. Hay có thể đã thành thông lệ, thành thói quen của những lính gác, bởi từ lâu ở vọng gác này không xảy ra sai phạm lớn nào, chưa gây hậu quả nghiêm trọng. Tôi bò đến phía sau người lính gác, bất ngờ tung cú đấm trời giáng vào gáy anh ta. Tôi trói người lính ấy vào cửa sổ vọng gác, mặc vào bộ quân phục, phóng thích những súc vật còn ấm nóng, hy vọng chúng sẽ được sống. Tôi nhanh chóng trốn thoát.

 


*

 

Tôi đau giấc mơ cây cỏ úa vàng, trút xuống từng cơn thiếu máu. Lá khô đưa tôi về một thời mất máu, một thời khinh rẻ máu, một thời gian lận máu, một thời lợi dụng, tụng ca máu. Một vong linh không rõ giới tính đu lên cuống một chiếc lá và xưng danh từng là giọt máu. Ngọn cây và con chim sâu gần đó vội vã lắc đầu, rồi không tranh luận với vong linh ấy nữa. Giọt máu ấy bây giờ có hình hạt sương mang ánh sao khuya, giọt mưa trong lành buổi sớm, vệt nước cam em bé vừa uống lỡ rớt xuống cằm. Nước mắt đọng trong khóe mắt đợi chờ, hy vọng.


*

 

Máu từng chảy loang từng vũng giữa sân đình sau những lần đấu tố trong cải cách ruộng đất. Người con dâu từng tố điêu bị bố chồng ép buộc làm nô lệ tình dục, giờ cũng yên nghỉ trong cùng nghĩa trang. Vong hồn chị ta thường sang gõ nắp quan tài xin lỗi ông cụ cuối mỗi hoàng hôn. Ông cụ đã về báo mộng cho những người còn sống, hãy chọn một ngày thanh minh trong sáng nhất để nói lại chuyện đau buồn ấy một lần. Rồi sau đấy không bao giờ nhắc nữa.


*

 

Giấc mơ máu xông lên mùi hăng nồng nặc phòng biệt giam ngục tù, những chiến sỹ ái quốc kiên trung cho đến chết. Họ đã tin tuyệt đối vào lý tưởng mình lựa chọn và mơ ước những điều tốt đẹp nhất cho dân tộc, Tổ quốc. Họ đang nhìn những kẻ phản bội lý tưởng, phản bội đồng đội thả sức vấy bẩn lên con đường máu. Trong cơn mơ tôi nhìn thấy cánh cửa những phòng biệt giam bật mở, mùi hăng nồng nặc vẫn còn, nhưng họ đã không còn ở đó.


*

 

Máu phun trào. Máu đắp lên máu trong chiến trận. Rừng hoang mất máu thối rữa xác chết. Sông suối, ao hồ mất máu trương phềnh xác chết. Máu đổ xuống lúc nhiều người nhìn thấy và cả không ai có thể nhìn thấy. Những số phận tự kết liễu và bị kết liễu. Máu phun trào và những thi thể từng chảy máu trong. Máu đông nhanh và không thể đông. Máu được rửa sạch, xóa dấu vết, ngấm xuống đất đen, thoát qua ống cống. Máu vẫy gọi nhau, không thấy.


*

 

Đêm nay mọi người tiếp tục ngủ say cho dòng sông thẫm đỏ đi qua. Những người ngủ há miệng, ngủ dang tay dang chân, ngủ như hoa khép cánh, như quả thối rữa, ngủ cò quăm, ngủ như chết, ngủ chúi đầu, ngủ đứng, ngủ ngồi, ngủ gật, vừa ngủ vừa ngậm thức ăn, ôm lấy ngực mà ngủ, đầu gối lên cánh tay, ngủ gác lên người bên cạnh, ngủ sấp, nghiêng bên phải, ngủ chảy dãi, ngủ mở mắt, ngủ rên, mộng du ra mở cửa, đái dầm, mộng tinh, nghiến răng, bất chợt trung tiện, ngáy như sấm.


*

 

Ký ức đã đến, chiếm lại không gian dĩ vãng. Mũi nhọn chĩa ra từ bàn chông, tiếng nổ đanh gắt từng viên đạn, lấy thân mình làm giá súng, lấp lỗ châu mai, vết mực trên chiếc bàn hỏi cung, từng chồng biên bản cuộc họp được đánh số, hòm phiếu đã niêm phong, buổi liên hoan vừa được lên lương, vào bệnh viện thăm người ốm, tặng hoa người chuẩn bị nghỉ hưu, nhìn mặt người thân lần cuối, chúc mừng người vừa lên chức,… Tất cả đang hiện lên lạnh lùng, chính xác như bảng phân vai một vở diễn. Người đạo diễn của vở kịch bất ngờ xuất hiện, mỉm cười khó hiểu, rồi bỏ ra ngoài hút thuốc vặt. Ông bỗng chốc thành kẻ tiên tri, người tổ chức, một nhà thấu thị. 










Nhà thơ Eden Soriano Trinidad








Tiểu sử Nhà thơ Eden Soriano Trinidad


 

Eden Soriano Trinidad: Quỹ Jara Nepal. Phó chủ tịch Quốc tế. Hội viên: Mạng lưới Thơ ca Trung Hoa. Mạng lưới Tác giả Trung Hoa.

 

Bà yêu thích học hỏi những điều mới lạ, đạt được và hoàn thành ý nguyện bằng những nỗ lực trong cuộc sống, mang lại tác động lớn cho loài người. Đó là cống hiến của bà để thúc đấy hoà bình, hoà hợp, và hoà giải toàn cầu thông qua thơ ca.

 

Eden sinh ra tại tỉnh Zambales xinh đẹp ở Phi-líp-pin, nơi những trái xoài ngọt nhất có thể được tìm thấy và được ghi danh trong sách kỷ lục Guinness. Bà là giáo viên cống hiến không ngừng trong suốt những năm qua, hiện tại là Giám đốc Trường học ở phái bộ, ngôi trường vùng sâu Trung tâm Giáo dục Tưởng niệm Lucio Abrigo do bà sáng lập từ 1991. Từ tháng 6/1986 tới 12/2003, bà dẫn chương trình tình nguyện radio hàng ngày, lập trình viên và nhà sản xuất chương trình cho đài DWRF 1458 khz của công ty truyền thông Viễn Đông (FEBC) ở Amungan, Iba, Zambales, Phillipines. Chương trình radio của bà tập trung vào các vấn đề gia đình. Tháng 1 năm 2019, bà được phỏng vấn và xuất hiện trên mục Tấm gương Ấn Độ của báo Tác giả ASSAM. Bà là nhà thơ đại diện duy nhất của Phi-líp-pin, và giải thưởng Thành tựu trọn đời đã được trao cho bà tại “Ngày hội Thơ quốc tế” và “Thơ trong dòng chảy Guntur” lần thứ 12 tổ chức ở Guntur Andra Pradesh và Hyderabad, Ấn Độ vào 18 - 23/9/2019. Cuốn sách song ngữ của bà “Thiên đường trỗi dậy” đã được phát hành nhân dịp này, được dịch sang tiếng Telugu và xuất bản bởi Tiến sĩ Lanka Siva Rama Prasad. Bà đã dịch sang tiếng Tây Ban Nha tập thơ trường ca của Tiến sĩ Lanka Siva Rama Prasad, mang tựa đề “Chiếc hộp sơn son” và các bài thơ của các tác giả nước ngoài khác. Bà tuyển dịch sang tiếng Phi-líp-pin tập thơ Thiền mang tên “Tắm nắng” của thiền sư người Nepal Krisha Prasai. Cuốn sách Thiên đường trỗi dậy 2 mang tên “Bản giao hưởng của tâm hồn” bao gồm các bài thơ của bà và những người bạn thơ thân thiết của bà. Bà được Tiến sĩ Waheed Musah thuộc Tổ chức Nghệ thuật Thế giới Thân vương Hafrikan (HPAW) cử làm Đại sứ Nhân quyền 2019. Ngày 29/9/2018, bà là một trong những người phát biểu chủ chốt của Hội nghị Nhân quyền quốc tế diễn ra tại Đại học Ghana, Accra, Ghana ở châu Phi. Eden còn nhận bằng quốc tế danh dự của Viện Hoà bình (WIP) với danh hiệu “Biểu tượng thế giới về hòa bình & Hình mẫu của sự trung thực, PC 2019. Bà là Chủ tịch của tổ chức “Thúc đẩy trẻ em toàn cầu Kiwanis, quận Phillipine Luzon, đơn vị 2B1” tọa lạc ở San Agustin Iba, Zambales với châm ngôn toàn cầu “Phụng sự trẻ em toàn thế giới”. Thứ Bảy hoặc Chủ nhật hàng tuần, các bài thơ của bà được dịch sang tiếng Tây Ban Nha, được đọc và phát thanh bởi nữ nhà thơ, dẫn chương trình truyền thanh Leticia Guzman, Felipe de Jesus A. Hernandez hoặc bởi chính bà qua radio, trong chương trình Radio tầm nhìn phổ thông MexicoVOCES Y PLUMAS DE UNAMOS AL MUNDO CON LA POESIA (Tạm dịch: Tiếng nói và bút lực để gia nhập lực lượng văn chương) cả bằng tiếng Anh và tiếng Tây Ban Nha.

 

Thơ của bà thường được đăng ở các trang web:

 

www.poemhunter.com.

 

https://ourpoetryarchive.blogspot.com/2020/02/eden-soriano.html.

 

Một số bài thơ của bà được đăng trong các Tuyển tập Quốc tế và các Tạp chí online như:

 

Tạp chí Quốc tế về Hoà giải Hoà bình Thế giới 2020, Mỹ.

Sách Chuyên môn Người gìn giữ Hoà bình Thế giới – India tháng 1/2020.

Sách Tuyển tập Hoà bình Thế giới – Mexico.

Sách Tuyển tập Guntar lần thứ 12 - Ấn Độ.

Tạp chí FM 30 mùa Đông 2019/2020 bởi Rosebooks ở Mỹ.

Lưu trữ Thơ ca của chúng ta tháng 2/2020, Tạp chí Online V-5N-11 (OPA).

Tạp chí Azahar Revista  – Tạp chí online Enero 2020.

Sách Lăng kính Thơ ca Amaravati, 2019, Hyderabad, Ấn Độ.

Sách Tuyển tập Tinh hoa Atunis 2019.

Tuyển tập Những sự thật khác nhau trong đề phòng chứng tự kỷ 2019.

Câu lạc bộ Văn học Microlelato – Tuyển tập sách “Những vần thơ từ Pilcomayo”, “Những nhà vua của La Tertulla”, Bolivia 2019.

 

Vào số tháng 6 và tháng 8, Trung tâm giáo dục đăng bài thơ có tựa đề “May Isang Guro” (Ngày xưa có một nhà giáo) ở Tập san Deped Zambales, Phillipines. Vào ngày 29/9/2018, bà được nhận huân chương Giải thưởng Nhà thơ thế giới PENTASI B, được trao bởi nhà sáng lập Pentasi B và Cha đẻ Thơ ca Trực quan, Tiến sĩ Penpen Bugtong Takipsilim tại Hội nghị Nhân quyền Thế giới tại Đại học Ghana, Accra, Ghana, châu Phi. Ngày 31/7/2018, bà được nhận huân chương và bản khắc công nhận Nhà thơ được đề cao của Thế giới 2018, được trao bởi Tiến sĩ Penpen Bugtong Takipsilim - Nhà sáng lập Pentasi B và Cha đẻ Thơ ca trực quan.







Biography of Eden Soriano Trinidad


Eden Soriano Trinidad: Jara Foundation Nepal. International Vice-President. Member: China Poetry Network. China Writer network.

 

She loves learning new things, achieving and accomplishing great endeavors in life that will bring great impact to humanity as a whole. It is her advocacy to promote peace, harmony, and global healing through poetry.

Eden was born in the beautiful province of Zambales, the Philippines where the sweetest mangoes can be found and that is recorded in the World Guinness book of records. She has been a Professional License, an overly dedicated Teacher for many years, and currently the School Director of an outreach and mission school Lucio Abrigo Memorial Learning Center, Inc. which she pioneered and helped established since 1991. From June 1986 to December 2003, she served as Radio Licensed volunteer daily radio host, programmer, program producer over radio DWRF 1458 khz of Far East Broadcasting Company (FEBC) in Amungan, Iba, Zambales, Philippines.  Her radio program focused on family matters. On November 1, 2019 she has been interviewed and featured in ASSAM Writer's Mirror India. She is the only Filipino Poet Representative and A Lifetime Achievement Award has been bestowed upon her on the 12th Guntur International Poetry Festival and Poetry on Wheels held in Guntur Andra Pradesh and Hyderabad, India September 18-23, 2019. Her Eden Blooms, a bilingual book has been released on this occasion, translated and published by Dr. Lanka Siva Rama Prasad. She translated in the Filipino Language an epic poetry book of Dr. Lanka Siva Rama Prasad, titled The Casket of Vermillion”, and poems of other foreign poets. She was also chosen to translate in Filipino Language the Zen poetry book titled Sun Shower by Zen master Krisha Prasai of Nepal. Her Eden Blooms 2 titled” Symphony of Souls” is composed of her poems and her very closed poet friends compositions. She is an appointed AMBASSADOR of HUMANITY 2019 by the Hafrikan Prince Art World (HPAW) Dr. Waheed Musah. On September 29, 2018, she was one of the top speaker for the International Humanitarian Conference held in the University of Ghana, Accra, Ghana Africa. An International Honorary Awardee of World Institute of Peace (WIP) as WORLD ICON OF PEACE & PROTOTYPE OF CANDOR, PC 2019. She is the PRESIDENT of “KIWANIS GLOBAL CHILDREN EMPOWERMENT”, PHILIPPINE LUZON DISTRICT, DIVISION 2B1” located in San Agustin Iba, Zambales with International Motto “Serving the children of the World”. Every Saturday or Sunday her poems are being translated in Spanish, recited and aired by poetess radio hosts Leticia Guzman, Felipe de Jesus A. Hernandez or by herself over Internet Radio in Mexico Vision Universal Radio program VOCES Y PLUMAS DE UNAMOS AL MUNDO CON LA POESIA both in English and Spanish Languages. She also gives beautiful rendition of her poems and of  other poets. Her poems can also be read at:

 

www.poemhunter.com.

 

https://ourpoetryarchive.blogspot.com/2020/02/eden-soriano.html.

Several of her poems have been featured in International Book Anthologies and Online magazines such as the:

World Healing World Peace 2020, USA,

World Peacemakers Focus International Book-India January 2020,

World Peace Anthology Book -Mexico,

12th Guntur Anthology Book 2019- India,

FM 30 Winter magazine 2019/2020 by Rosebooks in USA,

Our Poetry Archive February, 2020 Online Magazine  V-5N-11(OPA),

Azahar Revista Poetica- Online Magazine Enero 2020,

Amaravati Poetic Prism Book, 2019 Hyderabad India,

Atunis Galaxy Anthology Book ,2019,

Different Truths Anthology on Autism Awareness Book 2019,

Microrelato Club Literario” Versos desde el Pilcomayo” Los Reyes De La Tertulla”anthology book,  Bolivia 2019”.

 

On June - August 2018 issue - Department of Education featured her poem titled “May Isang Guro” (Once There Was a Teacher) in DEPED ZAMBALES JOURNAL, Philippines. On September 29, 2018 - bestowed upon her a Medallion as PENTASI B World Poet Laureate 2018 by the Founder of Pentasi B and Father of Visual Poetry Doc Penpen Bugtong Takipsilim at the International Humanitarian Conference in the University of Ghana, Accra, Ghana, Africa. On July 31, 2018 - bestowed upon her a Medallion and Plaque of Recognition as PENTASI B World Featured Poet 2018 by the founder of Pentasi B and father of Visual Poetry Doc Penpen Bugtong Takipsilim.

 

 

 

 


Ang Talambuhay Ni Mai Văn Phấn


Ang makatang si Mai Văn Phấn ay isang Vietnamita na ipinanganak taong 1955 sa Ninh Binh, Red Delta sa may Hilagang Vietnam. Kasalukuyan siyang namumuhay ngayon, nakatira at lumilikha ng kanyang mga tula sa lunsod ng Hải Phòng. Siya ay nagkamit ng hindi mabilang na mga parangal mula sa kanyang bansang Vietnam at mga Pandaigdigang Panitikan, kagaya ng Samahan ng mga Vietnamitang Manunulat sa taong 2010, ang Premyo ng Panitikang Cikada sa bansang Sweden noong taong 2017, at ang parangal mula sa Akademya ng Agham at Sining ng Serbiya taong 2019. Nakapaglathala din siya ng may labing -anim (16) na aklat ng mga Tula at isang aklat na pinamagatang Mga Kritikal na Sanaysay “Critiques” – Essays” sa bansang Vietnam.  May labing -walong (18) aklat ng mga tula na kanyang isinulat ang nailathala sa iba’t-ibang bansa at sa Network ng pamamahagi ng mga aklat ng Amazon. Ang mga obra o likhang tula ng makatang si Mai Văn Phấn ay isinalin rin sa may tatlumpong (30) Wika ng iba’t ibang bansa sa buong mundo.






 


Nhà thơ Eden Soriano Trinidad












 

BÀI KHÁC
1 2 
image advertisement
image advertisement

image advertisement
image advertisement




























Thiết kế bởi VNPT | Quản trị