Silence (34) - Tĩnh lặng (34). Mai Văn Phấn. Explicated by Dr. Ramesh Chandra Mukhopadhyaya - bình chú. Traduction française Dominique de Miscault – Dịch sang tiếng Pháp. Takya Đỗ dịch sang tiếng Việt

Silence (34) by Mai Văn Phấn

Explicated by Dr. Ramesh Chandra Mukhopadhyaya
Translated into French by Dominique de Miscault

Translated into Vietnamese by Takya Đỗ






Tác phẩm của Nghệ sỹ Dominique de Miscault




Silence

 


34


New day on the coast

The waves have receded

Leaving behind a clean stone slab

 

Somebody has come to step

And sit on it

Bird feces

And dust settling on it

 

At night

Water rises again and washes it

 

The sea

Is patient

In years.


(Translated from Vietnamese by Nhat-Lang Le & Susan Blanshard)

 

 



Explication


This is a wonderful poem on the poets visiting a sea shore. Early in the morning the poet is on his way to the sea shore. The poet is aware of the newness of the New day. Every morning is a new birth. The poet is on his way to the seashore to have a glimpse of the infinitude of the sea of pure consciousness roaring at the borders of the landscape of the phenomenal world.

 

At the sea shore in the morning the poet finds the sea receded away and there is a stone slab. A man sits on it for a time. Bird feces and dust settle on it. In the night the water rises again and crawls to the shore. It washes the stone slab. This is dramatic. There is the unity of action. The sea recedes away. A stone slab shows up. The stone slab becomes dirty with use. The sea rises again and comes to the shore. It washes the stone slab. That is all. There is unity of place. The action takes place at the sea shore only. There is the unity of time. The action takes place within 24 hours. The poet himself functions as chorus. The legitimation is simple. The sea is old in years. Hence the sea is wise and patient.

 

In other words the poet wants to draw our attention to the wisdom of the elemental  forces of Nature. They have been working since time immemorial and we must learn patience from them. Dharma or a rule is immanent in Nature. Nature never deviates from the same. Nature can cleanse itself on its own if it is left to itself. But man now a days stand in the way of Nature. Dirty coasters carrying the cargo of coal, tin, iron and other things pollute the ocean itself. So the sea is no longer capable of washing the shores. But  there seems to be a warning. If Nature is not left to itself the sea might rise again and destroy the human world just as it did in prehistoric age. The sea could stand for mighty Time that mows down everything.

 

On another level the stone slab could be the symbol of a person. During its lifetime or during the day it is exposed to the world of senses. It becomes polluted consequently. Thereafter death or the night comes. The sea inundates the stone slab or the person. Next morning the stone slab or the person shows up  or is born again cleansed and with fresh energies. Thus with the poet death is nothing to be feared. It only washes us of our crudities so that we are reborn with fresh energies.

 

This is a poem capable of meaning on many levels.

 

The landscape is the contingent world of senses. But  it  is bordered by the boundless sea of consciousness. Waves rushing up from there remind us that the phenomenal world is not all in all. The poet stands at the sea shore to discover the truth. The poet plunged in meditation now stands between the conscious mind and the unconsvious mind where the pure consciousness roars. Waves from the sea of pure consciousness come crawling towards him.






Explication par Dr. 
Ramesh Chandra Mukhopadhyaya

Traduction française Dominique de Miscault







Photo: Nhà thơ Nhà thơ-Giáo sư Jean-Michel Maulpoix, Pháp







 
Silence



34


Nouvelle journée sur le rivage

à marée basse

la dalle lisse, découverte

 

Quelqu'un, ici

est assis

excréments d'oiseaux

poussière déposée

 

La nuit l'eau remonte

balaye à nouveau

 

Mer

patiente

années après années


 

 

Explication


C'est un poème merveilleux, de poètes au bord de la mer. Tôt le matin, le poète se dirige vers le rivage, il est conscient du renouveau du jour. Chaque matin est une nouvelle naissance. Le poète se dirige vers le rivage pour apercevoir l'infini de la mer de la conscience pure rugissant aux confins du monde phénoménal.

 

Sur le rivage, le matin, à marée basse, une dalle de pierre est découverte. Un homme y est assis. Des excréments d'oiseaux et des poussières s'y sont déposés. Dans la nuit, la mer remonte et de nouveau rampe vers le rivage. Elle lessive la dalle. C'est un drame : Unité d'action. La mer recule, une dalle apparaît. La dalle est salie. La mer remonte sur le rivage. Elle nettoie la dalle. C'est tout : Unité de lieu : Le rivage. Unité du temps : en 24 heures. Le poète fonctionne comme le chœur. La légitimation est très simple. La mer est très ancienne : Par conséquent, la mer est sage et patiente.

 

En d'autres termes, le poète veut attirer notre attention sur la sagesse des forces élémentaires de la nature. Elles travaillent depuis des temps immémoriaux et nous devons apprendre de leur patience. Le Dharma[1] est immanent à la nature. La nature ne dévie jamais de son fonctionnement originel. La nature peut se restaurer seule si elle est laissée à elle-même. Mais l'homme aujourd’hui, dégrade la Nature. De sales caboteurs charriant des cargaisons de charbon, d'étain, de fer et autres choses polluent l'océan. La mer n'est donc plus capable de nettoyer ses rivages. C’est un avertissement. Si la nature n'est pas respectée, la mer pourrait se réveiller et détruire le monde comme ce fut le cas pendant la préhistoire. La mer a la puissance de survivre à toute destruction dans le temps.

 

Sur un autre plan, la dalle de pierre pourrait symboliser une personne. Au cours de sa vie ou pendant la journée, il est exposé au monde des sens. Par conséquent il subit une certaine pollution, ensuite, la mort ou la nuit viennent. La mer recouvre la dalle ou la personne. Le lendemain matin, la dalle ou la personne réapparaissent ou sont de nouveau nettoyées par de nouvelles énergies. Ainsi, pour le poète, la mort n'est pas à craindre. Elle nous lave de nos aspérités afin que nous renaissions avec de nouvelles énergies.

 

C'est un poème dont les significations se trouvent à plusieurs niveaux.

 

Le paysage correspond au monde des sens, bordé par la mer infinie de la conscience. Les vagues qui se précipitent rappellent que le monde phénoménal n'est pas fini. Le poète se tient au bord de la mer pour découvrir la vérité. Le poète plongé dans la méditation se situe maintenant entre le conscient et l'inconscient où la pure conscience gronde. Les vagues de la mer de la conscience pure rampent vers lui.


________________
[1]
Dharma signifie « protection ». En pratiquant les enseignements de Bouddha, nous nous protégeons contre la souffrance et les problèmes. Toutes les difficultés rencontrées dans notre vie quotidienne ont l’ignorance pour origine, et la méthode pour éliminer l’ignorance est la pratique du dharma. Pratiquer le dharma est la méthode suprême pour améliorer la qualité de notre vie humaine. La qualité de la vie ne dépend pas du développement extérieur ou du progrès matériel, mais du développement intérieur de la paix et du bonheur. Autrefois par exemple, de nombreux bouddhistes vivaient dans des pays pauvres et sous-développés, mais ils ont pu trouver un bonheur pur et durable en pratiquant ce que Bouddha a enseigné. Si nous intégrons les enseignements de Bouddha dans notre vie de tous les jours, nous pourrons résoudre tous nos problèmes intérieurs et avoir véritablement un esprit en paix. Sans paix intérieure, la paix extérieure est impossible. Si nous établissons d’abord la paix dans notre esprit en nous entraînant aux voies spirituelles, la paix extérieure viendra naturellement, mais si nous ne le faisons pas, le monde ne connaîtra jamais la paix, quel que soit le nombre de personnes qui militent en sa faveur.



 



 Tĩnh lặng (34) 
của Mai Văn Phấn

Ramesh Chandra Mukhopadhyaya bình chú

Dominique de Miscault dịch sang tiếng Pháp

 Takya Đỗ dịch sang tiếng Việt

 

 

34


Ngày mới ven biển

Sóng rút đi

Để lại phiến đá sạch

 

Ai đến ngồi

Bước lên

Cùng phân chim

Cát bụi tấp vào

 

Đêm về

Nước lại dâng lên rửa sạch

 

Biển

Nhẫn nại như vậy

Nhiều năm.



 


Bình chú:


Đây là bài thơ hay lạ lùng về chuyến dạo chơi bờ biển của nhà thơ. Sáng sớm mai nhà thơ đang trên đường ra bờ biển. Nhà thơ nhận thấy sự tinh khôi của một Ngày mới. Mỗi buổi ban mai đều mới được sinh ra. Nhà thơ trên đường ra bờ biển để chiêm ngưỡng sự vô tận của đại dương ý thức thuần khiết ầm ào sóng vỗ bên rìa khung cảnh thế giới hiện tượng.  

 

Sớm mai trên bờ biển nhà thơ thấy sóng biển rút ra xa và một phiến đá nằm ở đó. Có người ngồi trên đó một lúc. Phân chim và cát bụi tấp vào mặt phiến đá. Đêm đến thủy triều dâng lên và trườn vào bờ. Sóng rửa sạch phiến đá ấy. Thật ấn tượng. Ở đó có sự hợp nhất về hành động. Biển rút ra xa. Một  phiến đá lộ ra. Phiến đá ấy bị dùng đến vấy bẩn. Biển lại dâng lên và vào đến tận bờ. Nó rửa sạch phiến đá. Thế thôi. Ở đó có sự hợp nhất về địa điểm. Hành động chỉ xảy ra tại bờ biển ấy thôi. Ở đó có sự hợp nhất về thời gian. Hành động xảy ra trong vòng 24 giờ đồng hồ. Nhà thơ tự mình đóng vai người dẫn giải các sự việc. Ý nghĩa thật đơn giản. Biển đã già đi theo năm tháng, thế nên biển thông tuệ và nhẫn nại.  

 

Nói cách khác, nhà thơ muốn hướng sự chú ý của chúng ta vào sự thông thái của các lực căn bản của Tự nhiên. Chúng vẫn không ngừng hoạt động từ thượng cổ tới nay và chúng ta phải học tính nhẫn nại của chúng. Pháp [Dharma] hay phép tắc quy luật vốn dĩ sẵn có trong Tự nhiên. Tự nhiên chẳng khi nào xa rời khỏi Pháp. Tự nhiên có thể tự gột rửa cho mình sạch tinh nếu nó được để yên không động chạm. Nhưng ngày nay con người thường can thiệp vào Tự nhiên. Những bãi biển rác rưởi đầy những con tàu chở than, thiếc, sắt và những thứ làm ô nhiễm đại dương. Nên biển cả đã không còn có thể rửa sạch bến bờ của nó nữa. Nhưng dường như đó là lời cảnh báo. Nếu Tự nhiên không được để yên thì biển cả có ngày sẽ lại trào dâng lần nữa và hủy hoại thế giới của con người như nó đã từng làm thế từ thời tiền sử. Biển cả có thể biểu trưng cho Thời gian đầy quyền năng đang tàn sát tất thảy mọi thứ.            

 

Mặt khác, phiến đá có thể tượng trưng cho một người. Trong suốt cuộc đời của nó hoặc trong cái ngày mà nó phô mình ra trước thế giới tri giác. Kết cục nó bị vấy bẩn. Sau đó cái chết hoặc bóng đêm sẽ đến. Biển cả phủ sóng lên phiến đá hay con người đó. Sáng hôm sau phiến đá hay con người ấy xuất hiện hay được sinh ra thêm lần nữa sạch sẽ tinh khôi và tràn trề sức sống mới. Như vậy đối với nhà thơ, cái chết chẳng có gì đáng sợ. Cái chết chỉ gột rửa cho chúng ta sạch làu man rợ để chúng ta tái sinh với sức sống mới.   

 

Đây là một bài thơ có ý nghĩa về nhiều mặt.

Khung cảnh ấy là thế giới tri giác ngẫu nhiên. Nhưng nó tiếp giáp với đại dương nhận thức bao la vô tận. Những làn sóng xô bờ nhắc ta nhớ rằng thế giới hiện tượng không phải là tất cả. Nhà thơ đứng ở bờ biển để tìm ra chân lý. Nhà thơ chìm vào quán tưởng lúc này đang đứng giữa tâm thức và tâm vô thức, nơi ý thức thuần khiết đang ầm ào sóng vỗ. Những làn sóng từ đại dương ý thức thuần khiết đang trườn về phía ông. 






 Ts. Ramesh Chandra Mukhopadhyaya

 


 

Dr. Ramesh Chandra Mukhopadhyaya

 

Address: 6/ 1 Amrita Lal Nath lane P.0. Belur Math Dist Howrah West Bengal India Pin code711202. Date of Birth 11 02 1947. Education  M.A [ triple]  M Phil   Ph D  Sutrapitaka tirtha  plus degree in homeopathy. He remains a retired teacher of B.B. College, Asansol, India. He has published books in different academic fields including religion, sociology, literature, economics, politics and so on. Most of his books have been written in vernacular i.e. Bengali. Was awarded gold medal by the University of Calcutta for studies in modern Bengali drama.

 




TS. Ramesh Chandra Mukhopadhyaya

 

Địa chỉ: 6/ 1 đường Amrita Lal Nath hòm thư Belur Math Dist Howrah Tây Bengal Ấn Độ mã số 711202. Ngày sinh: 11 02 1947. Thạc sĩ văn chương, thạc sĩ triết học, tiến sĩ triết học  [bộ ba] cùng với Bằng y học về phép chữa vi lượng đồng cân. Ông còn là một giảng viên đã nghỉ hưu của Trường đại học B.B, Asansol, Ấn Độ. Ông đã có những cuốn sách được xuất bản về nhiều lĩnh vực học thuật bao gồm tôn giáo, xã hội học, văn học, kinh tế, chính trị v.v. Hầu hết sách của ông đã được viết bằng tiếng bản địa là tiếng Bengal. Ông đã được tặng thưởng huy chương vàng của Trường đại học Calcutta về các nghiên cứu nghệ thuật sân khấu Bengal hiện đại.






Nhà thơ - Nghệ sỹ Dominique de Miscault






Poétesse Artiste Dominique de Miscault

 

Artiste Plasticienne. Actualités. De plages en pages qui se tournent. C’était hier, de 1967 à 1980, mais aussi avant hier. puis de 1981 à 1992. Et encore de 1992 à 2012 bien au delà des frontières. Aujourd’hui, la plage est blanche sous le bleu du soleil. Ecrire en images, cacher les mots porteurs de souffrance ; on ne raconte pas les pas d’une vie qui commence en 1947. C’est en 1969 que j’ai été invitée à exposer pour la première fois. Depuis j’ai eu l’occasion de « vagabonder » seule ou en groupe en France et dans le monde sûrement près de 300 fois. Les matériaux légers sont mes supports, ceux du voyage et de l’oubli.

www.dominiquedemiscault.fr
www.dominiquedemiscault.com

www.aleksander-lobanov.com






Nhà thơ - Nghệ sỹ Dominique de Miscault

 

Nghệ sĩ nghệ thuật thị giác đương đại. Từ bãi biển đến trang giấy. Là ngày hôm qua, từ 1967 đến 1980, và trước đó, rồi từ 1981 đến 1992. Và nữa từ 1992 đến 2012 trên tất cả các biên giới. Ngày hôm nay là bãi biển trắng dưới bầu trời xanh. Viết bằng hình ảnh, giấu từ ngữ mang nỗi đau, người ta không kể lại những bước đi trong cuộc đời tính từ năm 1947. Vào năm 1969, lần đầu tiên tôi được mời triển lãm tác phẩm. Kể từ đó, tôi có cơ hội một mình "lang bạt" hoặc theo nhóm ở nước Pháp và khắp nơi trên thế giới, chắc chắn gần 300 lần. Những chất liệu nhẹ là nguồn hỗ trợ tôi, những chất liệu của hành trình và quên lãng.

www.dominiquedemiscault.fr

www.dominiquedemiscault.com

www.aleksander-lobanov.com



 


 Dịch giả Takya Đỗ



Sách d
ịch của Takya Đỗ đã xuất bản:

Vinabook.com
Nhà sách Khai Tâm

 


Tĩnh lặng - Silence (1)
Tĩnh lặng - Silence (2)
Tĩnh lặng - Silence (3)

Tĩnh lặng - Silence (4)
Tĩnh lặng - Silence (5)
Tĩnh lặng - Silence (6)
Tĩnh lặng - Silence (7)

Tĩnh lặng - Silence (8)
Tĩnh lặng - Silence (9)
Tĩnh lặng - Silence (10)
Tĩnh lặng - Silence (11)
Tĩnh lặng - Silence (12)
Tĩnh lặng - Silence (13)
Tĩnh lặng - Silence (14)
Tĩnh lặng - Silence (15)
Tĩnh lặng - Silence (16)
Tĩnh lặng - Silence (17)
Tĩnh lặng - Silence (18)
Tĩnh lặng - Silence (19)
Tĩnh lặng - Silence (20)
Tĩnh lặng - Silence (21)
Tĩnh lặng - Silence (22)
Tĩnh lặng - Silence (23)
Tĩnh lặng - Silence (24)
Tĩnh lặng - Silence (25)
Tĩnh lặng - Silence (26)
Tĩnh lặng - Silence (27)
Tĩnh lặng - Silence (28)
Tĩnh lặng - Silence (29)

Tĩnh lặng - Silence (30)
Tĩnh lặng - Silence (31)
Tĩnh lặng - Silence (32)
Tĩnh lặng - Silence (33)








Photo: Nghệ sỹ Dominique de Miscault









  





BÀI KHÁC
1 2 3 
image advertisement
image advertisement

image advertisement
image advertisement




























Thiết kế bởi VNPT | Quản trị