Thơ Mai Văn Phấn trên tạp chí Platform (Ấn Độ), số tháng 1 năm 2021 - Poem of Mai Văn Phấn on Poetry Magazine Platform (India), January 2021

Thơ Mai Văn Phấn trên tạp chí Platform (Ấn Độ), số tháng 1 năm 2021

Poem of Mai Văn Phấn on Poetry Magazine Platform (India), January 2021

 

 

 

 

 

 

Wind Crest

 

I.

 

Crawling on sharp tops of the rock

Body of wind scratches

 

Blood of wind is rain

Sunshine drips down

 

Mountains roll the kiss up high

Gray clouds cast into black

 

Mountains open wide their arms, trampling feet into ground

Crushing into fragments

Tears the body of wind into pieces

The starlight falling

Morning bursting out

 

Up to the top of slope in a flash

Open eyes look down

 

The kisses heaped higher

The frenzied wind rolls up on another crest.

 

II.

 

Finding your mouth to sow

Wind clinging to tender limbs of land

Plunge down to the abyss

 

Rot the bowels of hills and mountains

Chest of wind drifting

Playing on the ground

 

The shell cracked flash

Spring overflows the grain mouth

 

Waiting to sprout the cotyledons

Wind will carry the ground away.

 

III.

 

Shut tight the door the more wind blows

Things suddenly remembered, tighten in my chest

 

The eye of wind swept me into you

Turning quickly round and round

 

Swiftly passing a bridge

My body was bent by the wind

Hung like a wet towel across the railing

Dripping down into a swift-flowing river.

 

Remembering how the train cuts through a body of wind

Columns of smoke overturn and siren sounds disappear in an instant

 

My breath is constrained through the trumpet-reed

The pressure like an eagle wings spreading wide

Raising fragile dragonfly wings

Cavalier on the wind’s crest

 

Outside the vault of leaf disorder

Torn to satisfy the frenzied excitement

This inhibition of lust.

 

 

 

Đỉnh gió

 

I.

 

Nhoài lên mỏm đá sắc

Thân thể gió trầy xước

 

Máu của gió là mưa

Nắng nhỏ xuống

 

Núi cuốn nụ hôn lên cao

Cụm mây xám đúc thành khối

 

Giang tay núi đạp chân vào đất

Vò nát

Xé toang thân gió

Ánh sao rơi

Buổi sớm vỡ oà

 

Thông thốc lên mỏm dốc

Mở mắt nhìn xuống

 

Những nụ hôn chồng xếp cao hơn

Gió cuồng nộ cuộn lên đỉnh khác.

 

II.

 

Tìm miệng anh gieo hạt

Gió níu chân tay đất dịu dàng

Lao xuống vực

 

Thổi rỗng lòng đồi núi

Ngực gió thả trôi

Vờn trên đất

 

Chớp sáng nứt vỏ

Mùa xuân trào miệng hạt

 

Chờ nảy lá mầm

Gió mang mặt đất đi

 

III.

 

Đóng chặt cửa gió càng thổi

Điều chợt nhớ cũng bạt hơi, tức ngực

 

Mắt gió cuốn anh vào em

Xoay tít mù chong chóng

 

Thoáng một cây cầu

Thân thể anh bị gió bẻ gập

Rũ xuống tựa chiếc khăn ướt vắt qua hàng lan can

Nhỏ xuống dòng sông chảy xiết

 

Nhớ đoàn tàu lao qua xẻ ngang mình gió

Cột khói vật ngược cùng hồi còi phút chốc mất tăm

 

Hơi thở anh co thắt qua lưỡi gà cây kèn

Mắt quắc sáng áp lực đại bàng xoải rộng

Nâng cánh chuồn chuồn mỏng manh

Ung dung ngả lưng đỉnh gió

 

Ngoài kia những vòm lá rối

Lay giật tả tơi cho đã cơn hưng phấn điên cuồng

Cơn ức chế thèm khát.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

BÀI KHÁC
1 2 3 4 


























Thiết kế bởi VNPT | Quản trị