Đọc bài thơ "Thương em" (bình thơ) - Nguyễn Thanh Tâm

Đọc bài thơ "Thương em"

 

 

TS Nguyễn Thanh Tâm cùng Phu nhân

 

 

Nguyễn Thanh Tâm

 

 

Thương em

 

Em nói bâng quơ: Mùa xuân rồi cũng tàn!

Anh ghì lấy bao nỗi lo toan đôi vai em gày nhỏ

Có bông hoa ngạc nhiên vừa bò ra mép nước

Con chuồn chuồn bay trên mặt sóng mơ hồ.

 

Anh phân vân không biết nên nhập vào con chuồn chuồn hay bông hoa ngơ ngẩn nhường kia

Nỗi lo toan ơi! Nỗi lo toan sao mà bay bổng thế!

Em có thấy anh nhẹ như cánh chuồn hay cánh hoa không nhỉ?

Anh hỏi thầm đôi vai em thôi!

 

M.V.P

 

(Rút từ tập thơ “Cầu nguyện ban mai”, Nxb Hải Phòng, 1997)

 

 

 

Lời bình của TS Nguyễn Thanh Tâm

 

Bài thơ “Thương em” của Mai Văn Phấn như một ánh mắt đọng lại giữa dòng đời hối hả. Trên vai gầy của em là những cuộc đời.

 

Cảm xúc của bài thơ bắt đầu bằng lời nói bâng quơ của em. Ý niệm về thời gian và sự tàn hủy được diễn đạt không phải bằng khái niệm siêu hình mà bằng đôi vai em gầy nhỏ. Đôi vai ấy là cuộc đời!

 

Bông hoa ngạc nhiên và con chuồn chuồn trên mặt sóng là hiện thân của anh khi bất chợt nhận ra thời gian trĩu xuống trên vai em. Ngạc nhiên hay ngơ ngác? Dường như anh đã quá vô tâm.

 

Những nỗi lo toan có thể nào lại bay bổng, nhẹ nhàng được! Đó là cái nhìn từ phía anh với bao ngạc nhiên và ngơ ngẩn. Bài thơ như một lời tự vấn, tự trách, tự thán với giọng điệu nhẹ nhàng đầy yêu thương. Là kẻ vô tâm, sám hối trên vai em gầy nhỏ, chính anh cũng là một nỗi lo toan.

 

 

 

 

Tác phẩm của Nhiếp ảnh gia Noell S. Oszvald (Hungary)

 

 

BÀI KHÁC
1 2 3 4 


























Thiết kế bởi VNPT | Quản trị